Chương 1594: Ta chỉ nhìn một chút 2
Sao Huyền Kiếm Phủ không còn, cả Đại Thiên vũ trụ không ai không biết, không người không hay.
"Các hạ quả nhiên là Diệp Trường Sinh."
"Ngươi có thể không tin." Diệp Trường Sinh lạnh nhạt bình tĩnh.
Lão giả áo đen chần chờ trong chớp mắt, hóa thành một luồng tàn ảnh biến mất trên không: "Rút lui, lập tức rời đi.”
Mọi người không biết đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng vẫn nhanh chóng rút đi, người có thể làm cho lão giả mặc áo bào đen kiêng kỵ, tuyệt đối không phải là người tốt.
Diệp Trường Sinh nói: "Thập Vạn, Xích Vũ, đừng say, để cho bọn họ rời đi!”
Vốn là một tập phim nhỏ, không cần phải đi lấy tính mạng của bọn họ.
Ánh mắt Diệp Trường Sinh rơi vào trên người nữ tử trong ngực, không thể không nói, cơ ngực nữ nhân này thật sự lớn.
Nhưng hắn không có tâm tư đi thưởng thức, ở thế giới này nam nhân không thể làm chuyện nữ nhân, mà nữ nhân lại dám quấn ngực giả thành nam nhân.
Cũng không biết nữ nhân này gây ra chuyện gì mà để cho cường giả Thiên Khải Tộc đuổi đến tận đây.
Đã đến lúc tìm cách đánh thức nàng tỉnh lại.
Xem ra phải để cho nàng thấy được sự mạnh mẽ của mình.
Một tiếng rầm rầm truyền đến, nữ tử từ từ tỉnh lại, phát hiện mình ngã vào trong ngực Diệp Trường Sinh, vội vàng đứng thẳng người.
Ánh mắt lóe lên, rất nhanh nhìn quanh bốn phía, phát hiện cường giả Thiên Khải Tộc đã biến mất: "Đa tạ công tử ra tay cứu giúp.”
Diệp Trường Sinh nói: "Cô nương không cần khách khí.”
Nữ tử cúi người một cái: "Tiểu nữ tử không quấy rầy công tử nữa, nên rời đi rồi.”
"Chờ một chút." Diệp Trường Sinh lên tiếng kêu nữ tử dừng lại: "Chẳng lẽ cô nương không có gì muốn nói sao?”
Nữ tử giật mình: "Công tử có ý gì?”
Diệp Trường Sinh không nói lời nào, trực tiếp sờ lên: "Cô nương, có phải trên người ngươi cất giấu vật gì không, chỗ này hơi phình lơn.”
Thân ảnh nữ tử theo bản năng lui về phía sau một bước: "Công tử, xin tự trọng.”
Diệp Trường Sinh nói: "Cô nương, ta cứu ngươi, chẳng lẽ ngươi không nên biểu thị?”
Nữ tử cảm thấy hoảng sợ, mắt lộ vẻ đề phòng: "Công tử muốn giết người cướp của?”
Giết người cướp của?
Diệp Trường Sinh lắc đầu, cười nói: "Cô nương, có vài thứ quá lớn, ngươi không nắm chắc được.”
"Nếu ngươi nắm trong tay, sẽ rất nguy hiểm."
Nữ tử lẳng lặng nhìn Diệp Trường Sinh, giống như đang nói, có thể có phong độ một chút hay không, bắt nạt một nữ tử yếu ớt như ta có phải quá đáng hay không?
Nhưng sao Diệp Trường Sinh lại biết được trên người nàng có chí bảo chứ?
Diệp Trường Sinh lại nói: "Cô nương là người của Phệ Đạo Tộc, tên là Cổ Phạm Nhi, tu vi Thiên Mệnh.”
"Trên người ngươi có hai món chí bảo, một cái rất thích hợp với ta. Cổ cô nương có thể lấy ra cho ta xem hay không?"
Nói đến đây, hắn dừng lại rồi tiếp tục: "Nếu cô nương không muốn, ta sẽ không ép buộc.”
Cổ Phạm Nhi hơi mờ mịt.
Bị Diệp Trường Sinh chỉnh cũng không biết câu nào là thật.
Muốn nàng giao chí bảo ra là không điều không thể. Ngay sau đó, thân ảnh nàng chợt lóe, xoay người chuẩn bị rời đi.
Bịch.
Bịch.
Diễm Xích Vũ, Diệp Thập Vạn từ trên cao bay xuống, xuất hiện trước mặt nữ tử, ngăn nàng lại.
"Cô nương muốn đi sao? Ở lại chơi với nhau, không đúng, trò chuyện với nhau nha.”
Ánh mắt Cổ Phạm Nhi dừng lại trên người hai người, những người này không nói võ đức, hiện tại xem ra muốn rời đi là không thể nào, chẳng lẽ mình phải nhịn... Ở lại bên cạnh họ họ?
Trầm mặc trong chớp mắt, thân ảnh của nàng xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh: "Trên người ta đúng thật là có hai món chí bảo, có thể cho công tử xem một chút.”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Ngươi lấy ra đi.”
Ngay sau đó.
Cổ Phạm Nhi chậm rãi nâng tay ngọc lên, lòng bàn tay xuất hiện hai ánh sáng vàng, tay trái là một tòa tháp cổ, tay phải là một vỏ kiếm.
Ánh mắt Diệp Trường Sinh dừng ở trên vỏ kiếm, vô cùng hài lòng gật gật đầu: "Cô nương yên tâm, ta chỉ nhìn một chút.”
Trong hư không.
Cổ Phạm Nhi quả quyết đưa vỏ kiếm cho Diệp Trường Sinh, không có chút do dự nào, bởi vì trong lòng nàng rõ ràng, những thứ trước mắt này rất độc ác.
Nếu như không giao vỏ kiếm ra, tính mạng mình có thể sẽ gặp nguy hiểm.
Người là dao thớt, ta là thịt cá.
Muốn sống sót, phải biết xem xét thời thế.
Diệp Trường Sinh tiếp nhận vỏ kiếm, tâm thần vừa động, trong nháy mắt mở ra thiên phú sao chép đặc thù, không có ý khác, chỉ muốn thử một lần xem có thể sao chép được một thanh vỏ kiếm hay không.
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, thiên phú sao chép đặc thù chỉ có thể sao chép công pháp, vũ kỹ, thần thông, bí thuật và huyết mạch, không cách nào sao chép bất kỳ thần binh nào.]
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, có thể sao chép huyết mạch, thần thông, công pháp, võ kỹ của Cổ Phạm Nhi, có lập tức bắt đầu \ không?]
Theo âm thanh nhắc nhở của hệ thống truyền đến bên tai, Diệp Trường Sinh không chút do dự: [Lập tức sao chép.]