Chương 1607: Ngươi nói xem có sợ không 2
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Cuồng Thần Tộc cũng là một trong những gia tộc ẩn thế, thế nhưng sau đó cường giả chí cao của Cuồng Thần Tộc ngã xuống, thực lực gia tộc bọn họ giảm xuống ngàn trượng, mặc dù như thế vẫn đứng đầu trăm tộc.”
“Thiên Thần, lần này gia tộc ẩn thế tham gia đại hội Đạo Thống cũng chỉ có Đạm Đài Tộc sao?" Diệp Trường Sinh trầm giọng hỏi.
"Hồi Thiếu chủ, chỉ có Đạm Đài Tộc tham gia đại hội Đạo Thống, từ khi Đạm Đài Tú rời đi, mấy năm nay thực lực của Đạm Đài Tộc cũng nhanh chóng ngã xuống."
Cổ Thiên Thần chậm rãi mở miệng nói.
Diệp Trường Sinh đột nhiên nhớ tới, lúc trước Đạm Đài Huyền Nguyệt nói cho hắn biết, địa vị của Cuồng Thần Tộc ở Đại Thiên Vũ Trụ không hề thua kém Kiếm Điện.
Chẳng lẽ gia tộc ẩn thế có thể so sánh với Kiếm Điện sao?
Hay là nói Kiếm Điện rất yếu?
Ngay khi hắn trầm tư, trong không gian bỗng nhiên rối loạn, mọi người lại bắt đầu tấn công lẫn nhau.
Từng linh khí bắn ra, tiếng nổ lớn truyền ra, không gian khẽ run rẩy lay động, gió tanh mưa máu tràn ngập.
Diệp Trường Sinh híp mắt lại, Động Hư Chi Nhãn mở ra, sau khi dò xét lại phát hiện, giờ phút này trong không gian xuất hiện trăm tòa trận pháp loại nhỏ.
Có huyễn trận, sát trận, phệ linh trận, kiếm trận, hỏa trận.
Tu sĩ công kích lẫn nhau hẳn là bị huyễn trận khống chế.
Còn có một phần tu sĩ bắt đầu cởi quần áo, dáng vẻ vô cùng phóng đãng, điên cuồng vặn vẹo phía dưới, giống như tinh thần có vấn đề vậy.
Quá phóng đãng.
Hơi cay mắt.
Thật sự muốn đi lên đánh chết hắn.
Đúng lúc này, Diệp Trường Sinh phát hiện một tòa đại trận bao phủ về phía hắn, uy áp khủng bố làm cho người ta không rét mà run.
Ta lại bị nhằm vào?
Chẳng lẽ người ưu tú phải chịu đựng nhiều hơn người khác sao?
Rõ ràng hắn cảm nhận được đại trận bao phủ xuống, uy lực ít nhất gấp trăm lần những người khác.
Cũng chỉ có một mình Lôi Khuyết tiếp nhận đại trận giống như hắn.
Bịch.
Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, sóng khí mạnh mẽ đánh bay Cổ Thiên Thần ra ngoài, vẻ mặt người sau mờ mịt, không rõ.
Xảy ra chuyện gì vậy?
Chẳng lẽ Thiếu chủ cũng bị trận pháp khống chế?
Thật ra không biết.
Diệp Trường Sinh đánh hắn là vì tốt cho hắn, đại trận bao phủ xuống thật sự là quá mạnh, căn bản không phải Cổ Thiên Thần có thể thừa nhận.
Ở trước mặt trận pháp không phải chỉ cần ngươi có cấp bậc cao thì có thể sống sót, chủ yếu vẫn phải xem đạo tâm và ngộ tính.
Có vài người đạo tâm không ổn, tu vi mạnh hơn nữa cũng sẽ bị đại trận chém giết.
Không nói quá chút nào.
Đại trận mênh mông cuồn cuộn bao phủ xuống, Diệp Trường Sinh đặt mình trong bóng tối vô tận, tiếng gầm khủng bố vang lên bên tai.
Giống như lệ quỷ đang gầm gừ làm cho người ta sởn tóc gáy, không rét mà run.
Đột nhiên, một ánh lửa xuất hiện, vô số bóng người tấn công về phía Diệp Trường Sinh, hắn bình tĩnh nhìn lại, sắc mặt chợt biến đổi.
Trong bóng dáng của những người này lại phát hiện ra sự tồn tại của mình, điều này cũng quá không thể tưởng tượng nổi.
Xuy.
Xuy.
Từng kiếm quang từ trên người Diệp Trường Sinh bắn ra ngoài, chém giết bóng người đang tấn công trước mặt.
Đột nhiên một hơi thở nguy hiểm từ sau lưng truyền đến, Diệp Trường Sinh không kịp xoay người, kiếm quang chuyển hướng, nghênh đón công kích sau lưng.
Ầm.
Theo tiếng nổ vang lên, hắn xoay người nhìn lại, cách đó không xa có một bóng dáng xinh đẹp xuất hiện, thế mà lại là Lôi Manh Manh.
"Sao kiếm này lại mềm mại như vậy?"
Diệp Trường Sinh nói: "Chưa từng thấy qua sao?”
Nói đến đây, hắn dừng lại rồi tiếp tục nói: "Thanh kiếm của ta không chỉ mềm mại, nó còn có thể chuyển hướng.”
"Ngươi nói có sợ hay không?"
Trong đại trận.
Diệp Trường Sinh phát hiện ngoại trừ Lôi Manh Manh, những người khác tham gia đại hội Đạo Thống cũng đang ở trong đại trận.
Cũng không phải hắn suy nghĩ linh tinh.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Vốn muốn sử dụng Động Hư Chi Nhãn để điều tra nhưng bốn người Lôi Manh Manh, Lôi Khuyết, Đạm Đài Huyền Thiên và Dạ Cửu Mệnh đã tấn công về phía hắn.
Lực công kích kinh khủng hội tụ tới, Diệp Trường Sinh vung ống tay áo, vô lượng kiến khí tràn ra nghênh đón bốn người tấn công.
Ngay sau đó.
Trường Sinh kiếm xuất hiện sau lưng, một kiếm che trời, kiếm đạo vĩnh hằng.
Một kiếm.
Lại một kiếm.
Kiếm khí quét ngang không gian, cắn nuốt như gió lốc.
Mọi người lui về phía sau, rất nhiều người bị chôn vùi bởi kiếm khí, chỉ có bốn người Lôi Manh Manh, Lôi Khuyết vẫn còn tương đối cứng chắc.
Diệp Trường Sinh mở Động Hư Chi Nhãn, liên tục gật đầu, rốt cuộc hiểu rõ tại sao mọi người lại xuất hiện trong đại trận này.
Sát niệm chi thể.
Nói cách khác, những người này động sát khí với hắn cho nên mới xuất hiện trong đại trận, khó trách không có Cổ Thiên Thần.
Từng người đạo mạo trang nghiêm, một kiếm mở trời đánh vào trên người bốn người Lôi Manh Manh.
Theo tiếng nổ mạnh truyền ra, linh khí trong hư không tan biến hầu như không còn, thân ảnh bốn người hóa thành hư vô, nhưng đây chỉ là mới bắt đầu.