Chương 1624: Ngươi đã thua

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1624: Ngươi đã thua

Răng rắc.

Răng rắc.

Tiếng vỡ vụn truyền ra, trên không gian đóng băng xuất hiện từng vết nứt, Long Côn đánh mạnh xuống, sóng khí đáng sợ bao trùm qua trực tiếp nuốt chửng Tuyết Hống.

Sức mạnh mạnh mẽ tiêu diệt hết thảy, ngay cả thân ảnh Vạn Yêu Nhi cũng bị đánh bay ra ngoài, thân ảnh nàng như diều đứt dây, trong miệng phun ra một ngụm máu.

Vạn Yêu Nhi vội vàng thúc dục linh khí chữa trị thân thể nghiền nát, sâu trong mắt xẹt qua một tia sát ý.

Một cây hàn thương màu trắng bạc xuất hiện trong tay, trường thương dựa vào người, tựa như Chiến Thần từ cửu thiên buông xuống.

Tư thế oai hùng hiên ngang, sát ý tăng vọt.

Đây là muốn làm thâth.

Dự định liều mạng với Diệp Trường Sinh.

Ầm.

Ầm.

Bốn bóng người phóng thích công kích hội tụ trên người nàng, Vạn Yêu Nhi cầm thương nghênh đón, kiếm khí mạnh mẽ lần thứ hai bức lui nàng.

Quần áo trắng như tuyết rách tả tơi, từng vết kiếm xuất hiện trên người, bộ dáng nhìn qua cực kỳ chật vật.

Nhìn thấy cảnh này.

Mọi người nhao nhao hít một ngụm khí lạnh, không thể tin Diệp Trường Sinh lại đánh Vạn Yêu Nhi đến mức không có sức lực đánh trả.

Thế mà hắn nói rất yếu?

Miệng Diệp Trường Sinh gạt người quỷ.

Thực lực như vậy, nếu đối địch với hắn, còn không phút từng phút bị ngược thành tro bụi.

Đạm Đài Huyền Thiên nhìn đại chiến trên không trung, hai má nóng rát, không khỏi tự giễu một tiếng, ta có tư cách gì khinh thường Diệp Trường Sinh chứ?

Với thực lực hiện tại của hắn, có thể là điều mà ta cả đời không cách nào đạt tới.

Thành Đạo Thống xuất yêu nghiệt, những lời này một chút cũng không sai.

Khó trách trước khi đến thành Đạo Thống, tộc trưởng bảo ta không cần khinh thường nơi này, ta thật sự là quá vô tri.

Đúng là trước có bao nhiêu kiêu ngạo thì hiện tại có bấy nhiêu tự ti.

Ba người Lôi Khuyết, Lôi Manh Manh, Dạ Cửu Mệnh trầm mặc không nói, giờ khắc này, bọn họ phát hiện ngay cả tư cách đánh giá Diệp Trường Sinh thì mình cũng không có.

Người ta căn bản không cùng cấp bậc với bọn họ, nếu không phải cùng nhau tham gia đại hội Đạo Thống thì khi bọn họ gặp phải Diệp Trường Sinh cũng phải hô một tiếng tiền bối.

Mạnh.

Quá mạnh.

Lôi Manh Manh nói: "Huynh trưởng, chúng ta đi thôi, trận đại chiến này đã vượt qua phạm vi nhận thức của chúng ta, trở lại trong tộc ta muốn đi bế quan, về sau không bao giờ đến thành Đạo Thống nữa.”

Lôi Khuyết gật đầu: "Đi thôi, sau này phàm là nơi Diệp Trường Sinh xuất hiện, chúng ta tận lực không nên đi, đợi chúng ta nắm chắc có thể đánh một trận với hắn... Có lẽ không bao giờ có cơ hội.”

Dứt lời, hai người dẫn đầu rời khỏi thành Đạo Thống, bọn họ rất hiểu bản thân mình.

Yếu là tội, nhưng ngươi phải thừa nhận chính mình.

Biết xấu hổ sau đó dũng cảm... Ít ra cũng có cơ hội.

Long Côn lơ lửng trên không, nhìn xuống phía dưới, bễ nghễ vạn linh. Ở trong mắt hắn, hết thảy tựa hồ đều nhỏ bé như vậy.

Sau khi Vạn Yêu Nhi ổn định thân ảnh, còn định ra tay với Diệp Trường Sinh nhưng đúng lúc này, một giọng nói vô cùng mênh mông từ Cửu Thiên hạ xuống.

“Yêu Nhi trở về đi!”

"Sau hôm nay, Thiên Trụ Yêu Tộc chúng ta sẽ không bao giờ bước vào giới này một bước nữa."

Dứt lời, một kết giới thời không xuất hiện, sức mạnh mạnh mẽ khống chế Vạn Yêu Nhi, thân ảnh của nàng trong nháy mắt bị cắn nuốt trong đó.

Ngay sau đó, kết giới không gian biến mất, hư không khôi phục như lúc ban đầu, giống như chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì.

Diệp Trường Sinh dùng thân thể Long Côn, nhìn chăm chú vào kết giới thời không biến mất, trong lòng vô cùng hoảng sợ, người mới vừa rồi quá mạnh.

Nếu như ra tay với hắn, sợ là lại không thể thiếu một hồi quyết chiến mấy ngày mấy đêm, vậy thì sẽ mệt mỏi cỡ nào?

Rất nhanh Long Côn biến mất trên hư không, theo đó còn có bốn phân thân, nhìn bầu trời trở lại bình tĩnh, mọi người như trút được gánh nặng, đều thở dài một hơi, rốt cục không cần chết.

Nếu Diệp Trường Sinh và Vạn Yêu Nhi tiếp tục đánh nhau, bọn họ hẳn là không thể nhìn thấy mặt trời ngày mai.

Nói ra cũng cảm thấy mất mặt, nhìn người khác đánh nhau, mình suýt chút nữa bị đánh chết, quả thực là vô cùng nhục nhã.

Dạ Cửu Mệnh không dừng lại chút nào, ngay khi uy áp biến mất đã rời khỏi thành Đạo Thống, thật ra hắn đã muốn rời đi từ lâu, thế nhưng có uy áp trói buộc.

Loại cảm giác sống sót sau kiếp nạn này thật sự làm cho người ta thoải mái.

Cái gì cũng là gió mây, chỉ có sống mới là vương đạo.

Đạm Đài Huyền Thiên đi tới bên người Đạm Đài Huyền Nguyệt: "Huyền Nguyệt tỷ tỷ, có lẽ lựa chọn của ngươi là chính xác, ta muốn rời khỏi nơi này.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi chậm rãi giơ tay lên lấy một linh giới đưa cho Đạm Đài Huyền Nguyệt: "Đây là cho tổ tiên, để Huyền Nguyệt tỷ tỷ làm thay.”

Đạm Đài Huyền Nguyệt tiếp nhận linh giới: "Trở về tu luyện thật tốt, thiên phú của ngươi không tệ, không cần lãng phí chính mình.”