Chương 1629: Xây dựng Trường Sinh Vũ Trụ
Các thế lực lớn sôi trào, cuồng hoan, nhưng trong lòng bọn họ rất rõ ràng, hết thảy đều do Diệp Trường Sinh tặng cho, chỉ có dưới sự che chở của Diệp Trường Sinh, bọn họ mới có thể có được tài nguyên tốt như vậy.
Trong lúc nhất thời.
Vạn tộc hành động, chạy tới thành Đạo Thống biểu lộ lòng trung thành với Diệp Trường Sinh, những người này không phải a dua nịnh hót cũng không phải bằng mặt không bằng lòng.
Bọn họ thật lòng nguyện ý thần phục trung thành với Diệp Trường Sinh, mấy năm nay bọn họ nghe được nhiều nhất chính là tin đồn về Diệp Trường Sinh.
Một kiếm tu thần thoại.
Một kiếm tu không gì không làm được.
Một kiếm tu làm cho người ta vừa nghe đã sợ mất mật.
Diệp Trường Sinh tự hỏi: Ta thực sự xuất sắc như vậy sao?
Giờ khắc này.
Diệp Trường Sinh đã trở lại trong Đạo Thống Phủ, đối diện là Đạm Đài Huyền Nguyệt, Diễm Xích Vũ đang đi tới.
"Thiếu chủ đã trở lại."
Đạm Đài Huyền Nguyệt cúi người một cái, tiếp tục nói: "Thiếu chủ, đã rèn xong Trường Sinh Lệnh, tổng cộng một ngàn tấm.”
Dứt lời, nàng giơ tay lên đưa một linh giới cho Diệp Trường Sinh: "Thiếu chủ, Trường Sinh Lệnh đều ở trong đó.”
Diệp Trường Sinh tiếp nhận linh giới thu vào trong hệ thống: "Đạm Đài cô nương, trong khoảng thời gian này Trường Sinh Vũ Trụ có xảy ra chuyện lớn gì không?”
Đạm Đài Huyền Nguyệt nói: "Hồi Thiếu chủ, không có.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Cho ta một khoảng thời gian, đợi ta bày ra cấm chế cho Trường Sinh Lệnh, ngươi có thể phái người ban bố Trường Sinh Lệnh.”
“Xích Vũ, trong khoảng thời gian này ngươi có ngoan không?!"
Diễm Xích Vũ: "..."
Chủ nhân, ta là một nam nhân lớn như vậy, ngươi còn coi ta là trẻ con sao?
Chủ nhân, ngươi bận rộn một tháng, có thu hoạch gì không, nhìn ngươi trông như rất mệt mỏi.
Có thu hoạch gì sao?
Hình như cũng không có thu hoạch gì, chỉ dung hợp sức mạnh của mấy kết giới, tín ngưỡng lực tăng vọt rất nhiều, để cho phân thân tín ngưỡng của hắn trở nên vô cùng mạnh mẽ.
Những thứ này đều không đáng nhắc tới, không đáng nhắc tới.
"Chờ một chút!" Diệp Trường Sinh thấy Đạm Đài Huyền Nguyệt chuẩn bị rời đi: "Trường Sinh Vũ Trụ đã thành lập thành công, về sau thành Đạo Thống chính là trung tâm của Trường Sinh Vũ Trụ.”
"Tất cả không cần có bất kỳ thay đổi gì, miễn cho Tú Nhi trở về tìm không thấy."
"Ở bên ngoài thành Đạo Thống một lần nữa xây dựng bốn tòa thành trì, lần lượt đặt tên là Diệp, Trường Sinh, Vô Địch, Thiên Tú."
Diệp Thành.
Thành Trường Sinh.
Thành Vô Địch.
Thành Thiên Tú.
Đạm Đài Huyền Nguyệt gật gật đầu: "Thiếu chủ, ta lập tức sai người xây dựng.”
Nói đến đây, nàng dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Thiếu chủ, ta chọn cho ngươi ba thị nữ, sau này sẽ để các nàng hầu hạ cuộc sống sinh hoạt của Thiếu chủ.”
"Các nàng lần lượt là Kim Liên. Bình... Xuân Mai..."
Diệp Trường Sinh: "..."
Đạm Đài cô nương có lòng, nhưng cũng không cần, ta không cần ai hầu hạ.
Diễm Xích Vũ ở bên cạnh vội vàng nói: "Chủ nhân, ba cô nương kia rất hăng hái, không nên phung phí của trời.”
Diệp Trường Sinh nói: "Đạm Đài cô nương, trông chừng ba cô nương mà ngươi xem trọng, đừng để hắn trộm đi.”
"Ta còn có việc, sẽ không bồi các ngươi nữa."
Diễm Xích Vũ nói: "Trộm, ta sẽ làm loại chuyện đó sao? Mặc dù trộm rất thú vị, nhưng ta là một người có nguyên tắc.”
...
Sau đó.
Trường Sinh Lệnh được ban hành.
Toàn bộ vũ trụ sôi trào.
Ngay cả trong Đại Thiên Vũ Trụ cũng có rất nhiều người nhận được Trường Sinh Lệnh. Trong khoảng thời gian này, sự kiện lớn nhất trong vũ trụ chính là sự xuất hiện của Trường Sinh Lệnh.
Tất cả các tiêu điểm đều hội tụ trên Trường Sinh Vũ Trụ.
Giờ khắc này, vô tận hư không, một tòa miếu bình thường không có gì lạ xuất hiện, Đạo Phu Tử Miếu.
Một bóng dáng xuất hiện bên ngoài Phu Tử Miếu, linh khí khủng bố quanh quẩn trên người hắn, bóng người còn chưa buông xuống, mọi người trong miếu cũng đã nhận ra.
Dạ Không Tịch buông sách cổ trong tay xuống, chậm rãi mở miệng nói: "Thiên Cơ tới rồi, không biết lần này hắn lại mang đến tin tức gì.”
Lý Tiêu Dao giơ hồ lô lên khẽ nhấp một ngụm: "Nếu ta không đoán sai, tin tức Thiên Cơ lão đầu mang đến hẳn là có liên quan đến Trường Sinh.”
Khóe miệng Dạ Không Tịch nhấc lên ý cười: "Ha ha, lại có thể diệt tông, từ sau Huyền Kiếm Phủ, ta ở trong Phu Tử Miếu, cả người đều không được tự nhiên, chỉ muốn đi ra ngoài làm chút chuyện.”
"Lần này cũng không biết ai có thể được chúng ta xem trọng, lần trước bị Diệp Tu Duyên cướp danh tiếng của chúng ta, lần này chúng ta có thể xuống tay nhanh hơn."
Lý Tiêu Dao nói: "Lão Dạ, trước kia ngươi không phải như vậy, là một người nho nhã, sát khí của ngươi quá nặng, như vậy thật sự không tốt.”
Dạ Không Tịch nói như mây trôi nước chảy: "Sát khí nặng sao? Nhưng sao ta toàn thấy là hơi thở nho nhã, ngươi đừng nói lung tung.”
"Ta chính là muốn đi ra ngoài một chút, một mực ở lại Phu Tử Miếu cũng có ảnh hưởng tới việc ta lĩnh hội áo nghĩa vũ trụ."