Chương 1638: Gặp Nhị Thánh, Tiên Mộ Tử 3
"Chờ một chút, ngươi là kiếm tu, tên là gì, có phải đến từ Kiếm Điện hay không?"
Diệp Trường Sinh không kịp trả lời, Tôn Nhị Thánh phía trước vội vàng nói: "Kiếm Điện gì, A Trường huynh đệ ta là đệ tử Cấm Kỵ Kiếm Các.”
Nữ tử nhíu chặt mày: "Không đúng, cường giả Cấm Kỵ Kiếm Các vừa mới vào thành, sao ngươi không đi cùng bọn họ?”
Diệp Trường Sinh nói: "Ta không phải là đệ tử Cấm Kỵ Kiếm Các, chỉ là một tán tu bình thường, có thể vào thành chứ?”
Nữ thị vệ trừng mắt nhìn Tôn Nhị Thánh: "Đã lớn tuổi rồi mà vẫn thích khoác lác như vậy, làm người không thể thành thật một chút sao?”
Nói đến đây, nàng tiếp nhận linh giới trong tay Diệp Trường Sinh: "Vào thành đi.”
Trên đường lớn.
Tôn Nhị Thánh dường như hơi không vui: "A Trường tiểu hữu, thì ra ngươi không phải đệ tử Cấm Kỵ Kiếm Các, vì sao không nói cho ta biết?”
"Ta sẽ không bởi vì ngươi là tán tu mà khinh thường ngươi, mới vừa rồi ta bị cười nhạo, rất mất mặt."
Dứt lời, sương mù trên mặt ông biến mất, ánh mắt đi khắp trên người tu sĩ trên đường lớn, nhiệt tình như lửa, như sói như hổ, không cho người ta đường sống.
Tiểu hữu, nàng đang cười với ta, có phải nàng thích ta hay không?
Tiểu hữu, các nàng đều nhìn qua rồi, mị lực của lão phu có phải hơi lớn hay không?
Diệp Trường Sinh không muốn vạch trần, thật ra những nữ tử này đều nhìn hắn, Tôn Nhị Thánh hiểu lầm.
Ngay sau đó.
Tôn Nhị Thánh một đường đi về phía trước, phát hiện ánh mắt chúng nữ tử căn bản không ở trên người ông, cũng không phải cười về phía ông.
Nhìn lại, phát hiện Diệp Trường Sinh hấp dẫn nữ tử: "A Trường tiểu hữu, mau đi cùng một chỗ với ta.”
Trên đường lớn, nữ tử có đôi mắt như làn thu thủy, đôi môi đỏ hồng, dung nhan tuyệt mỹ khiến người ta suy tư.
Có người có tư thế đẹp kiều diễm, nữ nhân cực kỳ có lực công kích thị giác, một đôi mắt hoa đào càng câu hồn cướp phách, ý vị thành thục trong lúc giơ tay nhấc chân có thể khiến nam nhân mơ tưởng vô hạn.
Có thể dễ dàng dẫn phát sự sâu lắng nhất trong nội tâm của nam nhân.
Thành Nữ Nhân, thiên đường của nam nhân.
Nếu Diễm Xích Vũ tới nơi này, còn không phải sống sót tiến vào, chết đi ra ngoài sao.
Thật sự là một nơi tuyệt vời khiến người ta trầm luân.
Tôn Nhị Thánh nói: "A Trường tiểu hữu, ta trước tiên dẫn ngươi đi tìm chỗ ở, ngày mai chúng ta lại tham gia tỷ thí.”
Diệp Trường Sinh nhập gia tùy tục(*): "Hết thảy đều nghe tiền bối an bài.”
((*)Nhập gia tùy tục: Vào nhà ai phải lựa theo nề nếp, tục lệ nhà ấy; phải biết ăn ở, cư xử cho phù hợp với hoàn cảnh.)
Hai người đi dọc theo con phố dài, đi tới trước một tửu lâu, đột nhiên bốn bóng dáng xinh đẹp xuất hiện bên cạnh bọn họ.
Nữ tử cầm đầu cúi người một cái: "Công tử, Thành chủ chúng ta cho mời.”
Diệp Trường Sinh giật mình: "Tìm ta sao?”
Nữ tử nhẹ nhàng gập đầu: "Chính là tìm công tử.”
Diệp Trường Sinh cảm thấy hoảng sợ, âm thầm suy đoán, chẳng lẽ thân phận đệ tử Kiếm Điện của hắn bị bại lộ rồi?
“Làm phiền mấy vị cô nương dẫn đường!”
Nữ tử dẫn theo Diệp Trường Sinh rời đi, Tôn Nhị Thánh bên cạnh theo sát phía sau, nữ tử lại nói: "Các hạ dừng bước, Thành chủ chúng ta không mời ngươi.”
"Ta là Tôn Nhị Thánh."
"Cút sang một bên."
Tôn Nhị Thánh: "..."
Bị tổn thương.
Có cần trực tiếp như vậy hay không, một chút mặt mũi cũng không cho sao?
Nếu không phải đang ở thành Nữ Thần, ông nhất định sẽ cho nữ nhân này nếm một chút lợi hại, để cho nàng biết chỉ pháp của mình lợi hại ra sao.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn nữ tử dẫn Diệp Trường Sinh đi, Tôn Nhị Thánh thì thào tự nói: "Trên người A Trưởng tiểu hữu rốt cuộc có bí mật gì mà lại có thể để cho Thành chủ thành Nữ Thần tự mình phái người đến mời.”
...
Phủ Thành chủ.
Diệp Trường Sinh đi theo bốn nữ tử đi về phía trước, vẻ mặt lạnh nhạt bình tĩnh, rất nhanh đã đi tới trước một kết giới.
Nữ tử hơi giơ tay lên a hiệu: "Công tử, mời.”
Diệp Trường Sinh bước ra một bước, tiến vào trong kết giới, từ từ ổn định thân ảnh, trước mắt là biển rộng vô tận.
Trên mặt biển là một bóng dáng xinh đẹp ngồi ngay ngắn, nữ nhân tuyệt sắc phương hoa, đẹp đến mức làm cho người ta hít thở không thông. Khí chất quyến rũ, dáng người tuyệt đỉnh giống như ma quỷ, da thịt và dung mạo giống như thiếu nữ, tuyệt mỹ mà lại tràn đầy sức sống. Thân hình đẫy đà có lồi có lõm cùng với phong tình giữa hai hàng lông mày lại có vẻ vô cùng thành thục động lòng người.
Chỉ là thoáng nhìn, Diệp Trường Sinh đã bị nữ tử trước mắt hấp dẫn, thật đẹp...
“Diệp công tử, lại đây ngồi!”
Sắc mặt Diệp Trường Sinh hơi biến đổi, biết nữ nhân này biết mình, bay lên trên thuyền đơn.
Ngồi xuống ngọc bồ ở trước mặt nữ tử, Động Hư Chi Nhãn mở ra, Tiên Mộ Tử – Thành chủ thành Nữ Thần.
"Không biết Thành chủ tìm ta đến đây là có chuyện gì?"
Tiên Mộ Tử lạnh nhạt nói: "Diệp công tử chẳng lẽ không biết quy củ của thành Nữ Thần ư?”