Chương 1640: Thành chủ, nguy rồi
Kiếm reo vang vọng đất trời, một thanh kiếm thống trị.
Bịch.
Bịch.
Sáu người bị hất bay ra ngoài, linh khí che chắn trên người các nàng bị nghiền nát, như diều đứt dây.
Bọn họ cũng quá yếu rồi.
Bọn họ đều là Trụ Hoàng, vậy mà một chiêu đã phá vỡ được rồi sao?
Suy nghĩ của Diệp Trường Sinh khẽ động, sấm sét che khuất bầu trời rơi xuống, hắn xoay người nhìn về phía Tiên Mộ Tử: “Các nàng đã thua.”
“Ngươi yên tâm, ta sẽ không bắt các nàng thần phục, quá độc ác, ta không thích điều đó.”
“Hơn nữa, các nàng không mạnh lắm, hay là ngươi đến đi!”
Sáu nữ tử đứng vững, giơ tay lau vết máu trên khóe miệng: “Thành chủ, chúng ta...”
Tiên Mộ Tử xua tay: “Ta không trách các ngươi, do ta đã đánh giá thấp hắn. Hắn được Kiếm Huyền Tử nhận làm đệ tử, thì sao có thể là người bình thường được.”
“Ngươi chắc chắn muốn đánh với ta sao?”
Diệp Trường Sinh nói: “Đánh đi. Tuy nhiên, lời xấu nói trước, sau khi ta đánh bại ngươi, không cần ngươi ở lại bên cạnh ta, nhưng ngươi phải giao toàn bộ tài nguyên của thành Nữ Thần cho ta.”
Tiên Mộ Tử nói: “Ngươi đánh thắng ta, đừng nói là tài nguyên của thành Nữ Thần, ngay cả ta cũng là của ngươi.”
“Không cần!” Diệp Trường Sinh không do dự: “Ra tay đi!”
Hai tay Tiên Mộ Tử từ từ nâng lên, mặt biển đảo ngược hóa thành vô số thanh kiếm bay thẳng vào người Diệp Trường Sinh: “Lấy kiếm ra, bằng không ngươi sẽ không còn cơ hội.”
Xoẹt.
Trường Sinh Kiếm xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh, dựng thẳng lên trời như muốn nghiền nát bầu trời.
Đây là kiếm gì?
Thật lớn.
Đầu ngón tay của Diệp Trường Sinh xẹt qua không trung, Trường Sinh Kiếm bay ra ngoài, đối mặt với ngàn thanh kiếm.
Ầm.
Ầm.
Một tiếng nổ mạnh truyền ra, hai người lui về phía sau. Diệp Trường Sinh đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Tiên Mộ Tử: “Có bản lĩnh, xem ra ngươi học được không ít từ sư phụ ta.”
Tiên Mộ Tử khinh thường: “Ta mà cần học tập từ hắn sao? Trên con đường kiếm đạo, tất cả lĩnh hội đều là nỗ lực của ta.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Đáng tiếc ngươi chưa đủ cố gắng, không hiểu áo nghĩa thực sự của kiếm đạo.”
“Áo nghĩa chung cực của kiếm đạo, ngươi đã từng nghe nói chưa?”
Khuôn mặt xinh đẹp của Tiên Mộ Tử hơi thay đổi, áo nghĩa chung cức của kiếm đạo chính là giấc mộng của mỗi kiếm tu, hắn sẽ không thể lĩnh hội được kiếm đạo... Không thể nào.
Diệp Trường Sinh bước về phía Tiên Mộ Tử, kiếm khí vô biên quanh quẩn trên người, còn có luồng sát khí hùng hồn bá đạo.
Trong lúc nhất thời.
Ở sau lưng hắn xuất hiện hai vòng xoáy áo nghĩa chung cực, dưới áp lực đáng sợ của kiếm đạo kết hợp với sát ý, sắc mặt của Tiên Mộ Tử mất tự nhiên, hắn có thể lĩnh ngộ được hai áo nghĩa chung cực sao?
Chấn động.
Quá mức chấn động.
Nếu so sánh thì nàng chỉ có lợi thế duy nhất là cấp bậc, nhưng nàng sẽ gặp bất lợi về kiếm đạo.
Tay áo của Tiên Mộ Tử tung bay như tiên nữ hạ phàm, sức mạnh của Trụ Đế trong nháy mắt bộc phát, một trận cuồng phong bao phủ Diệp Trường Sinh.
Đây là... Trụ Đế?
Cấp bậc trên Trụ Hoàng?
Thì ra uy lực chỉ có như vậy, ta vẫn có thể chịu được.
Diệp Trường Sinh mỉm cười, tiếp tục đi về phía Tiên Mộ Tử, mở ra Phần Huyết Cuồng Hóa và Thần Ma Biến.
Cấp bậc, muốn tăng lên còn không phải là chuyện trong vài phút sao.
Người ta từng bước đi qua, sen hồng nở rộ, còn cấp bậc của Diệp Trường Sinh từng bước tăng vọt, từ Thiên Mệnh trong nháy mắt tăng lên đến Trụ Hoàng.
Tăng lên hai cấp bậc lớn, thật mê hoặc, thật đáng sợ.
Ầm.
Ầm.
Các tia sáng phát ra từ hai người va chạm vào nhau, đôi mắt của Tiên Mộ Tử híp lại, quả nhiên hắn và sư phụ hắn đều xấu như nhau, đều cố ý che giấu thực lực.
Kiếm Huyền Tử, đồ đệ ngươi phải chết.
Trảm tình.
Một kiếm chém xuống, bầu trời bị hủy diệt hóa thành hư không, nước biển như bị rút cạn trong nháy mắt. Diệp Trường Sinh bình tĩnh nói: “Linh.”
Đối mặt với nữ kiếm tu xinh đẹp không nên hoảng sợ, mà nên lấy kiếm ra và chiến đấu với nàng.
Đấu kiếm.... Không bao giờ sợ.
Xùy.
Xùy.
Trường Sinh Kiếm chặn lại đòn tấn công của Tiên Mộ Tử, sau lưng hắn xuất hiện tháp Ngục Kiếm, Thiên Táng Kiếm, Bá Kiếm, Nguyên Kiếm, Cửu Ngục Kiếm...
Từng thanh thần kiếm bay ra, mang theo kiếm khí vô tận từ trong tháp Ngục Kiếm, chỉ thẳng về phía Tiên Mộ Tử.
Thật đáng sợ.
Mạnh đến nghẹt thở, tuyệt vọng.
Sáu nữ tu sĩ trong sân nhìn Diệp Trường Sinh ngang ngược đứng đó, họ đều hoảng hồn, trong lòng vẫn còn sợ hãi. Nếu Diệp Trường Sinh dùng thực lực hiện tại mà đánh bọn họ, vậy không phải là một kiếm một người sao?
Khó trách sáu người các nàng liên thủ cũng không thể đánh bại Diệp Trường Sinh, các nàng không cùng trình độ với hắn.
Thành chủ, nguy rồi.
Khi giọng nói của nữ tử truyền đến, Trảm Tình Kiếm của Tiên Mộ Tử cũng vỡ ra từng khúc, hóa thành bột mịn ở trong hư không.
Xùy.
Xùy.
Những thanh kiếm phá tan bầu trời, Tiên Mộ Tử bay ngược ra ngoài, quần áo màu trắng của nàng bị nghiền nát dưới kiếm khí.