Chương 1642: Khế ước ý hợp tâm đầu 2
“Hiện tại hắn giả bộ chính nhân quân tử, ai mà không biết là do thân thể hắn không được.”
Điều này quá đáng sợ.
Sư phụ thật lợi hại, yêu đương toàn vũ trụ?
Bội phục.
Hắn tự thấy mình không bằng.
Tiên Mộ Tử lại nói: “Mặc dù có nhiều mỹ nhân có quan hệ với sư phụ ngươi, nhưng không có nữ nhân nào có thể giữ được hắn. Hơn nữa sư phụ ngươi còn có một sở thích đặc biệt, đó là bắt người hầu.”
Người hầu?
Diệp Trường Sinh giật mình, sư phụ đang lồng ghép ý tưởng đánh du kích vào trong tình yêu, hơn nữa còn thích chơi khác biệt.
Điều này có hơi thú vị.
Tiên Mộ Tử thấy Diệp Trường Sinh cười: “Ngươi không phải cũng có sở thích như vậy chứ!”
Diệp Trường Sinh nhìn Tiên Mộ Tử...
Người đứng đắn như ta sao lại đi xa trên con đường lệch lạc này được.
Ai đến đây... Cứu ta với.
“Ngươi muốn ở lại thì cứ ở lại đi!”
Hắn giống như cực kỳ không tình nguyện, ai có thể biết Diệp Trường Sinh là cao thủ lạt mềm buộc chặt, muốn từ chối lại ra vẻ mời chào sao?
Tiên Mộ Tử xoay người nhìn về phía sáu nữ tử: “Truyền lệnh xuống, đại hội Lục Phi kết thúc.”
Sáu người khom người cúi chào, nhận lệnh rời đi, sau lưng lại truyền đến giọng nói: “Chờ một chút, truyền lệnh xuống, từ nay về sau không còn thành Nữ Thần nữa.”
Nói xong, nàng nhìn về phía Diệp Trường Sinh: “Tướng công, chàng đổi tên thành này đi!”
Mẹ nó.
Đã gọi là tướng công rồi sao? Quá nhanh.
Diệp Trường Sinh chỉ muốn nhanh chóng rời đi: “Gọi là thành Trường Sinh Tiên đi!”
Tiên Mộ Tử phất tay áo, ý bảo sáu người rời đi: “Tướng công, tiếp theo chàng định đi đâu.”
“Đừng gọi ta tướng công.” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Ta muốn đi Linh Thành, ngươi muốn tiếp tục đi theo sao?”
“Đương nhiên!”
Tiên Mộ Tử trầm giọng nói: “Ta và Thành chủ Linh Thành quen nhau, không biết tướng công đến Linh Thành làm gì?”
Diệp Trường Sinh bất đắc dĩ lắc đầu: “Ta cần tài nguyên, đến Linh Thành xem một chút.”
“Vậy đi Linh Thành là được.” Tiên Mộ Tử gật đầu: “Trước tiên tướng công cứ vào trong thành chờ, ta đi xử lý một số việc, rất nhanh sẽ tới tìm chàng.”
“Thiên Nữ Vệ, các ngươi đi theo tướng công.”
Nàng nói xong, bóng dáng biến mất trong hư không. Cùng lúc đó, mười nữ tử xinh đẹp xuất hiện trước mặt Diệp Trường Sinh, đều cúi người chào, đồng thanh nói: “Tham kiến Thiếu chủ.”
Diệp Trường Sinh: “...”
...
Sau đó.
Diệp Trường Sinh đi vào trong thành Nữ Thần, hắn vừa xuất hiện, xung quanh lập tức trở nên náo động. Đúng lúc này, một bóng dáng quen thuộc từ trong đám người đi ra.
“Tiểu hữu, ngươi lớn rồi.”
Người tới không phải ai khác mà chính là Tôn Nhị Thánh.
Ánh mắt ông quét qua đám người, thật sự quá đẹp: “A Trường tiểu hữu, ngươi định đi Linh Thành sao?”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Ta muốn đi Linh Thành.”
Tôn Nhị Thánh vội vàng nói: “A Trường tiểu hữu, chúng ta đi chung đi, ta biết rất rõ về Linh Thành.”
Diệp Trường Sinh đang định mở miệng, thủ lĩnh Thiên Nữ Vệ bên cạnh đã lên tiếng: “Thiếu chủ, tên này quá hèn hạ, ngài không nên đi cùng hắn, để tránh gặp phiền phức không cần thiết.”
Tôn Nhị Thánh: “...”
Trong thành Nữ Thần.
Mấy người Diệp Trường Sinh đứng ở trên đường lớn, vô số ánh mắt đồng loạt hội tụ lại đây, chúng tu sĩ vô cùng tò mò.
Rốt cuộc hắn là ai mà lại có thể để cho Thiên Nữ Vệ tự mình bảo vệ?
Tu sĩ tới thành Nữ Thần đều rõ ràng, Thiên Nữ Vệ chính là vệ đội chuyên môn của Tiên Mộ Tử.
Ngay khi mọi người đang suy đoán thân phận của Diệp Trường Sinh, trên hư không, một đóa tuyết liên từ trên cao bay xuống, mỹ nhân như tranh vẽ, làm cho người ta mê say.
Tuyết Liên thánh khiết, nữ tử xinh đẹp lại có sự tương phản mạnh mẽ, là người luôn khiến người ta có ý nghĩ chinh phục.
Phó Thành chủ - Túy Y Mộng.
Nhìn thấy Túy Y Mộng buông xuống, trong thành hoàn toàn sôi trào.
Đây thật sự là ngàn năm khó gặp.
Bọn họ đến thành Nữ Thần bao nhiêu lần cũng chưa từng tận mắt chứng kiến chân dung của Túy Y Mộng, hôm nay vừa thấy, chắc chắn sẽ bị câu hồn...
Đúng là một nữ nhân đẹp, hoàn mỹ.
Hoàn mỹ làm người ta nghẹt thở.
Bao nhiêu người nhẹ giọng cảm thán, sao trên đời lại có tuyệt sắc giai nhân như vậy.
Nhìn một cái, chết cũng không tiếc.
Tu sĩ cũng là người, cũng có thất tình lục dục, mỹ nhân nhìn làm cho người ta trầm luân.
Túy Y Mộng đứng trên tuyết liên, giọng nói trong trẻo: "Đại hội Lục Phi đã chấm dứt, chư vị mời trở về đi!”
Giọng nói như tiếng trời quanh quẩn, mọi người ngây ra.
Chuyện gì xảy ra?
Đại hội Lục Phi còn chưa bắt đầu, sao lại kết thúc?
Cũng quá nhanh rồi.
Không cho bọn hắn cơ hội tham gia sao?
Mọi người chấn động vạn phần, một đám lộ vẻ nghi hoặc.
Một lão giả đi ra, ngẩng đầu nhìn về phía Túy Y Mộng: "Túy Thành chủ nói đại hội Lục Phi đã chấm dứt, có thể nói cho chúng ta biết là người nào thắng hay không?”
"Nếu không có đáp án, chúng ta có lý do hoài nghi thành Nữ Thần cố ý nuốt chửng tài nguyên của chúng ta."