Chương 1644: Ta kiêu ngạo sao? 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1644: Ta kiêu ngạo sao? 2

Chẳng lẽ không biết lên giường của ta, bước đi phải vịn tường sao?

Ánh mắt hắn lướt qua trên người mọi người, bất đắc dĩ lắc đầu, những người này là sao?

Chẳng lẽ không biết tu luyện tốt, nữ nhân không phải báu vật sao?

Nhìn thấy dáng vẻ thất vọng, thống khổ của bọn họ, Diệp Trường Sinh tỏ vẻ mình thật sự không thể đồng cảm.

Cái này cũng giống như nơi mà ngươi hướng tới, người khác đã sớm ra ra vào vào.

Cuộc sống là như vậy, không thể có được trong sự rối loạn, lấy được không sợ hãi.

Nhưng hắn có kiêu ngạo không?

"Chư vị không cần kích động như vậy, ta chính là người thắng đại hội Lục Phi."

Một câu nói ra, mọi người càng thêm kích động.

Một nam tử áo trắng đi ra, hăng hái: "Các hạ cũng chỉ là Thiên Mệnh, cấp bậc như vậy mà có thể thắng lợi, chúng ta không tin.”

"Ta cũng không tin."

"Ta cũng không tin."

"Tiên Thành chủ và ngươi có vấn đề."

"Đúng, giữa các ngươi chắc chắn có vấn đề."

"Tiên thành chủ, không nên cho rằng ngươi đẩy ra một con rối làm đạo lữ thì có thể lừa gạt chúng ta, hôm nay nhất định phải cho chúng ta một câu trả lời thuyết phục."

Nam tử áo trắng nhìn Diệp Trường Sinh lại nói: "Các hạ, đánh với ta một trận, nếu như ngươi thắng, ta sẽ tin tưởng ngươi là người thắng.”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt bình tĩnh: "Ta chiến thắng, còn cần phải được ngươi nghiệm chứng sao?”

Nói đến đây, hắn quay đầu nhìn về phía Tiên Mộ Tử: "Người này nói chuyện quá kiêu ngạo.”

Tiên Mộ Tử lạnh nhạt nói: "Y Mộng, ngươi đi dạy hắn làm người như thế nào, làm sao để nói chuyện với tướng công của ta.”

Ngay sau đó.

Túy Y Mộng đi tới trước mặt nam tử áo trắng: "Trên đời lại có người ngu xuẩn như ngươi, chết không đáng tiếc.”

“Ngươi cảm thấy Thành chủ chúng ta lựa chọn Diệp công tử là qua loa như các ngươi nói sao?” Túy Y Mộng lạnh nhạt nói: "Vậy ngươi biết thân phận của Diệp công tử không?”

Nam tử áo trắng rơi vào trầm mặc, lẩm bẩm: "Diệp công tử, chẳng lẽ hắn là Diệp Trường Sinh.”

Túy Y Mộng nói: "Ngươi cũng không ngốc!”

Bịch.

Một lực công kích bay ra bao bọc nam tử áo trắng, bay về phía ngoài thành Nữ Thần.

Nhìn thấy cảnh này.

Mọi người trong lòng hoảng sợ, thì ra hắn là Diệp Trường Sinh, khó trách...

Kiếm Điện Diệp Trường Sinh sao?

Nghe đồn đệ tử Kiếm Điện Diệp Trường Sinh xây dựng nên Trường Sinh Vũ Trụ, không nghĩ tới hắn lại xuất hiện ở thành Nữ Thần.

Không nên nha, năm đó ngay cả Kiếm Huyền Tử mà Tiên Mộ Tử cũng không lựa chọn, vì sao lại lựa chọn hắn.

Chẳng lẽ thiên phú của hắn còn ở trên Kiếm Huyền Tử?

Sắc mặt lão giả Cấm Kỵ Kiếm Các hơi biến đổi, bị suy nghĩ của mình làm cho hoảng sợ, xoay người nhìn về phía đệ tử bên cạnh: "Đi thôi, nơi này đã không còn giá trị ở lại, chúng ta mau chóng chạy tới Linh Thành.”

Ngay khi mấy người xoay người chuẩn bị rời đi, giọng nói của Tiên Mộ Tử lại vang lên: "Bắt đầu từ hôm nay, Đại Thiên Vũ Trụ không còn thành Nữ Thần nữa, lập tức sẽ đổi tên thành thành Trường Sinh Tiên.”

“Các ngươi rời đi đi!”

Lý Hạo Tiêu của Cấm Kỵ Kiếm Các lắc đầu, dẫn theo đệ tử bên cạnh đi ra ngoài thành, trong lòng vô cùng phiền muộn.

Rốt cuộc Diệp Trường Sinh đã dùng thủ đoạn gì mà có thể làm cho Tiên Mộ Tử trở thành đạo lữ của hắn, ngay cả tên thành Nữ Thần cũng thay đổi.

Kiếm Điện có người này, sợ là lại muốn áp chế trên đầu Cấm Kỵ Kiếm Các của chúng ta.

Ánh mắt Kiếm Huyền Tử thật sự quá tốt, chọn đệ tử tốt.

Lần lượt có người rời khỏi thành Nữ Thần, nam tử hộc máu trên đường lớn còn đang đấm ngực dậm chân, dáng vẻ mất đi tình yêu chân thành.

Người như vậy còn sống thật sự là bi ai.

Ngay cả cơ hội liếm cẩu(*) cũng không có, vì sao còn đau lòng như vậy chứ?

((*)Liếm cẩu: Đây là một thuật ngữ mạng, chỉ loại người mà trong mối quan hệ nam nữ, biết rõ đối phương không thích mình, nhưng vẫn không hề có tôn nghiêm và liêm sỉ dùng mặt nóng dán mông lạnh.)

Lúc này.

Tiên Mộ Tử xuất hiện trên đường lớn: "Y Mộng, thành Trường Sinh Tiên sẽ giao cho ngươi, ta và tướng công muốn đi ra ngoài một chuyến.”

Túy Y Mộng nói: "Thành chủ yên tâm rời đi, có ta ở đây, nhất định sẽ không có việc gì.”

Tiên Mộ Tử đi tới bên cạnh Diệp Trường Sinh, khoác cánh tay hắn, một hồi ma sát mềm mại, thật sự là làm cho người ta tâm viên ý mã.

"Tướng công, chúng ta xuất phát đi Linh Thành đi."

Diệp Trường Sinh gật gật đầu, di chuyển về phía trước, Tôn Nhị Thánh vội vàng tiến lên: "Trường Sinh tiểu hữu, dẫn theo ta với.”

"Trước khi vào thành chúng ta đều ở cùng một chỗ, ngươi cũng không thể vứt bỏ ta."

Tiên Mộ Tử nhìn Tôn Nhị Thánh: "Không nên quấy rầy chúng ta, bằng không đừng trách ta không cho huynh trưởng ngươi mặt mũi.”

Tôn Nhị Thánh cười khổ một tiếng: "Trường Sinh tiểu hữu, ngươi bận trước, ta ở Linh Thành chờ ngươi.”

Dứt lời, ông cưỡi hồ lô rượu của mình biến mất ở trên hư không, nhìn qua vô cùng cô đơn.

“Huynh trưởng hắn rất lợi hại sao?” Diệp Trường Sinh nhìn về phía Tiên Mộ Tử hỏi.