Chương 1655: Đại gia chi tiêu hợp lý 2
Diệp Trường Sinh tăng giá thật điên cuồng, không cho bất cứ kẻ nào cơ hội, dường như hội đấu giá này chính là sở trường của hắn.
Đấu giá nhiều sao?
Ai bảo chúng ta nghèo chứ?
Trong phòng, vẻ mặt Tiêu Bắc và Lý Hạo Tiêu trở nên mất tự nhiên, bọn họ đến Linh Thành là vì một kiện đấu giá.
Nhìn tư thế hiện tại, Diệp Trường Sinh là dự định bao trọn hội đấu giá này, một chút cơ hội cũng không có ý định cho bọn họ.
Tiêu Bắc nói: "Đại trưởng lão, một kiện đấu giá cuối cùng, chúng ta nhất định phải có được, không tiếc bất cứ giá nào.”
Lý Hạo Tiêu nói: "Thiếu chủ, liều tài lực, Cấm Kỵ Kiếm Các chúng ta không sợ Diệp Trường Sinh, lão phu không tin một mình hắn có thể chống lại Cấm Kỵ Kiếm Các của chúng ta.”
Nói đến đây, lão ta dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Thiếu chủ, Tiên Mộ Tử ở bên cạnh Diệp Trường Sinh, mấy năm nay thành Nữ Thần có được không ít của cải tài nguyên.”
Tiêu Bắc gật đầu: "Đây đích thật là một vấn đề, thật sự không được, vậy chỉ có thể sử dụng thứ Các chủ để lại.”
Lý Hạo Tiêu nói: "Chỉ có thể như thế.”
Có thể nhìn ra được, hai người nhất định phải có được kiện đấu giá cuối cùng, từ lúc hội đấu giá bắt đầu đến bây giờ, bọn họ đều chưa từng đấu giá một lần.
Chính là vì kiện đấu giá cuối cùng này.
Lại bán đấu giá ba kiện vật phẩm, không thể nghi ngờ đều rơi vào trong tay Diệp Trường Sinh, trong đó có một chí bảo tên là Vũ Trụ Đạo Đỉnh khiến Diệp Trường Sinh rất thích.
Bên trong Đạo Đỉnh này thai nghén ra ít nhất trăm vạn Đạo Linh, ngoại trừ giá trí bản thân của Đạo Đỉnh ra, trăm vạn Đạo Linh có thể làm cho Trường Sinh Vũ Trụ biến thành bộ dáng gì, hắn thật sự không dám tưởng tượng.
Tiên Mộ Tử quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Sinh: "Tướng công, hình như ngươi rất vui vẻ.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Đương nhiên, chí bảo của cả buổi đấu giá đều rơi vào trong tay ta, không có lý do gì không vui.”
"Cuộc đấu giá tiếp theo bắt đầu khi nào, đến lúc đó ta còn tới."
Tiên Mộ Tử giật mình: "Tướng công, ngươi có biết mình tiêu phí bao nhiêu Tử Linh Tinh không?”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt bình tĩnh: "Bao nhiêu quan trọng sao? Tử Linh Tinh với ta mà nói chính là một con số.”
"Định giá, Linh Thành đều mua cho ngươi."
Tiên Mộ Tử chấn động vạn phần, trong khoảng thời gian tiếp xúc này, nàng phát hiện Diệp Trường Sinh khí phách hơn Kiếm Huyền Tử...
Cũng do người trẻ tuổi, khí huyết tràn đầy, cứng rắn vô cùng.
"Tướng công, ngươi biết sau khi hội đấu giá này kết thúc, ngươi sẽ đắc tội bao nhiêu người không?"
Diệp Trường Sinh nói: "Ta đắc tội với ai chứ, người trả giá cao thì được, mọi người dựa vào thực lực nói chuyện, ta có không từ thủ đoạn sao?”
"Ta có bắt nạt kẻ nào không?"
"Ta có cạnh tranh ác ý không?"
Tiên Mộ Tử lắc đầu, lẳng lặng nhìn Diệp Trường Sinh, giống như đang nói, phóng đãng, phóng đãng.
Luôn luôn nói mình như người bị hại, thật ra là cạnh tranh ác ý, giá cả lên ào ào, cái nào hắn không cho lên được tới cực hạn.
"Tướng công, kế tiếp chính là món cuối cùng, ngươi cũng muốn lấy sao?"
Diệp Trường Sinh nói: "Trước xem là cái gì, không có giá trị, ta cũng không cần.”
"Tất cả mọi người phải chi tiêu hợp lý!"
Đến khi vật đấu giá cuối cùng xuất hiện trên đài cao, bên trong phòng đấu giá là một mảnh yên tĩnh, ngay cả tiếng kim rơi cũng nghe thấy.
Một ánh sáng bắn mạnh ra, sáng đến chói mắt, khiến người ta không mở mắt nổi.
Mọi người yên lặng, chìm đắm thật sâu trong cơn chấn động, hiển nhiên không nghĩ tới phòng đấu giá sẽ xuất hiện chí bảo như thế.
Trên tầng cao nhất.
Sắc mặt Tôn Đại Thánh hơi thay đổi: “Không nghĩ tới Thành chủ lại lấy ra chí bảo này.”
Khương Đế Giáp nói: “Cuối cùng thì nó vẫn cần một người chủ nhân.”
Tôn Đại Thánh gật đầu: “Ở đây lâu như vậy, kiếm này vừa ra, gió tanh mưa máu, cũng không biết nó sẽ rơi vào trong tay ai.”
Tôn Nhị Thánh nói: “Chính buổi đấu giá này đã bị Trường Sinh tiểu hữu bao trọn, hắn cũng là kiếm tu, chắc chắn thanh kiếm này sẽ rơi vào tay hắn.”
Ánh mắt Khương Đế Giáp híp lại, tự lẩm bẩm: “Vì sao hắn lại đến Linh Thành?”
Trong phòng bao, thân ảnh Tiêu Bắc, Lý Hạo Tiêu rướn lên phía trước, tầm mắt đồng loạt hội tụ trên đài cao, bọn hắn tới chính vì vật này.
Cuối cùng cũng gặp được, hai người rất chấn động.
Ngay sau đó, ánh mắt bọn hắn không tự chủ được mà nhìn sang Diệp Trường Sinh. Cùng là kiếm tu, đối mặt với thần kiếm siêu phàm như vậy đương nhiên không có sự chống cự nào.
Cũng không biết Diệp Trường Sinh có muốn tranh đoạt với bọn hắn không.
Lúc này.
Lão giả tóc trắng ổn định tinh thần, tầm mắt thu hồi từ trên hào quang màu trắng, vội vàng chấn định đạo tâm, kiếm này quá mạnh.
Không thể nhìn chằm chằm, ngoại trừ sẽ nhiễu loạn ý chí người ta thì còn phá hủy đạo tâm, sẽ im lặng không tiếng động cắn nuốt linh khí bên trong của ngươi.
Tên thanh kiếm này - Ẩm Linh Kiếm.