Chương 1657: Chúng ta bắt đầu đi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1657: Chúng ta bắt đầu đi

Rốt cuộc có nguyên nhân gì?

Ngoại trừ mọi người trong sân, Khương Đế Giáp, huynh đệ Tôn thị, mấy người Tiêu Bắc, Lý Hạo Tiêu đều nghi ngờ.

Nhất là Khương Đế Giáp biết được Diệp Trường Sinh có Thần Mâu có thể nhìn rõ hết thảy, chẳng lẽ hắn nhìn ra bản chất của kiếm này, cho nên từ bỏ cạnh tranh sao?

Tiên Mộ Tử không hiểu: “Tướng công, vì sao ngươi không cạnh tranh?”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Một thanh kiếm rác mà thôi, không đáng.”

Rác?

Tiên Mộ Tử hoa dung thất sắc: “Tướng công, đây chính là một thanh thần kiếm siêu phàm, đạt được kiếm này, lực công kích của tướng công sẽ tăng lên rất nhiều.”

Diệp Trường Sinh nói: “Thép tốt dùng trên lưỡi dao, dùng tiền cũng cần có kỹ thuật, nên tiêu thì tiêu, nên bớt thì bớt.”

“Còn dùng Tử Linh Tinh mua kiếm này, còn không bằng mua ít dưa leo… Không tốt hơn sao?”

Dưa leo?

Tiên Mộ Tử nghi ngờ: “Tướng công nói dưa leo là cái gì, vì sao ta chưa từng nghe nói qua?”

“Một loại rau quả có thể ăn, có thể dưỡng nhan thoải mái, rất tốt!” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Đáng tiếc dưa này khó tìm.”

“Đúng, chính là như vậy.” Diệp Trường Sinh trầm giọng: “Dưa leo, quả cà đều là đồ tốt, nói đến thì ta lại thấy đói bụng.”

Tiên Mộ Tử từ từ nâng tay ngọc lên, lòng bàn tay xuất hiện một linh quả: “Tướng công, quả này tên là Đại Đầu Quả, mùi vị rất tốt, có thể tính hóa linh khí và huyết mạch trong cơ thể, tướng công có thể thử một lần.”

“Người từng dùng rồi sao? Không đúng, ngươi ăn rồi sao?” Diệp Trường Sinh hỏi.

Tiên Mộ Tử gật đầu: “Tướng công yên tâm, ta không nỡ bỏ độc hại ngươi.”

Diệp Trường Sinh nhận lấy Đại Đầu Quả, cắn nhẹ một cái, cái đồ chơi này lại hơi giống quả táo nha.

Nhiều nước… Thịt mềm, rất ngon.

Trên đài cao.

Lão giả áo trắng híp mắt lại, vẻ mặt bỗng nhiên thay đổi: “Hắn đang ăn gì vậy? Vị tiểu hữu này thật kỳ lạ, Ẩm Linh Kiếm không có chút dụ hoặc nào với hắn sao?”

Tiêu Bắc thở dài một hơi như trút được gánh nặng: “Thế mà lần này hắn không tranh đoạt.”

Lý Hạo Tiêu nói: “Thiếu chủ, có phải có vấn đề gì không, Diệp Trường Sinh không cạnh tranh, lão phu luôn cảm thấy có gì đó không ổn.”

Ngươi nói những người này có bị sao không?

Diệp Trường Sinh cạnh tranh thì bọn họ kêu to không có cơ hội.

Hiện tại Diệp Trường Sinh không tham gia cạnh tranh thì bọn hắn lại không yên lòng, sợ rằng đồ mình lấy là rác.

Tiêu Bắc nói: “Đại trưởng lão không cần lo lắng, kiếm này từ phòng đấu giá Linh Thành, sẽ không có bất kỳ vấn đề gì.”

“Linh Thành không dám hại Cấm Kỵ Kiếm Các chúng ta.”

Lý Hạo Tiêu cưỡng ép áp chết nội tâm nghi hoặc, luôn cảm giác là lạ nhưng hắn lại không nói nên lời.

Lão giả áo trắng tuyên bố Ẩm Linh Kiếm rơi vào trong tay Tiêu Bắc, kết thúc đấu giá, người thu được vật đấu giá chỉ có Diệp Trường Sinh và Tiêu Bắc.

Những người khác chỉ là bồi chơi, cùng đi theo đấu giá, thật sự rất không thú vị.

Trước sự cho mời của lão giả áo trắng, Diệp Trường Sinh dẫn Tiên Mộ Tử đi tới phòng cao nhất.

Đồng hành cùng bọn họ còn có hai người Tiêu Bắc và Lý Hạo Tiêu.

Một đường không nói chuyện, đi tới tầng cao nhất.

Ba người đối diện chính là Khương Đế Giáp, Tôn Nhị Thánh, Tôn Đại Thánh.

Tôn Nhị Thánh nghi hoặc, đi tới bên cạnh Diệp Trường Sinh: “Trường Sinh tiểu hữu, vì sao ngươi từ bỏ vật đấu giá cuối cùng?”

Diệp Trường Sinh giật mình: “Ngươi nói thanh kiếm kia sao?”

Tôn Nhị Thánh gật đầu: “Tiểu hữu là kiếm tu, thanh kiếm kia lại vô cùng lợi hại, vì sao không lấy nó?”

“Rất lợi hại sao?” Diệp Trường Sinh lắc đầu: “Sao ta lại cảm thấy không phải?”

Mọi người: “…”

Diệp Trường Sinh lại nói: “Chư vị không nên hiểu lầm, thanh kiếm kia trong mắt các ngươi không tệ, có thể trong mắt ta chỉ là bình thường, dù sao kiếm của ta cũng mạnh hơn nó gấp trăm lần.”

“Lại nói, mặc dù là kiếm ta nhưng khi giết người, ta rất ít khi dùng kiếm.”

Tôn Nhị Thánh vội vàng nói: “Trình độ kiếm đạo của Trường Sinh tiểu hữu thật siêu phàm, một suy nghĩ có thể làm kiếm, đương nhiên không cần thần binh lợi khí để tăng lực công kích của mình.”

Diệp Trường Sinh lắc đầu: “Không, chủ yếu là ta không có cơ hội ra tay, thật sự nuối tiếc.”

Tôn Nhị Thánh ngập ngừng, nuốt lời nói đến bên miệng vào, ông phát hiện một vấn đề.

Diệp Trường Sinh sẽ không nói chuyện phiếm.

Tiêu Bắc im lặng, rất bình thường sao? Đúng là hạng người vô tri, sao ngươi có thể biết được sự mạnh mẽ của Ẩm Linh Kiếm chứ?

Lý Hạo Tiêu thầm nghĩ, quả là thế, rốt cuộc Ẩm Linh Kiếm có vấn đề nên Diệp Trường Sinh mới chướng mắt sao?

Mọi người ở đây đều rơi vào im lặng, lão giả áo trắng mở lời nói: “Diệp công tử, Tiêu công tử, mời vào trong.”

Sau khi tiến vào phòng bao thì sẽ mở khâu thứ hai của hội đấu giá, giao dịch.

Diệp Trường Sinh lấy tất cả mười vật đấu giá, tiêu tốn tổng cộng hai mươi tám tỷ Tử Linh Tinh, trực tiếp bỏ qua số lẻ.

Dù sao cũng mua bán lớn như vậy.