Chương 1687: Thế giới trong tay 2
Vì sao cường giả như vậy lại lựa chọn ở lại bên người Diệp Trường Sinh, tuyệt đối sẽ không bởi vì linh khí nồng đậm của Trường Sinh Vũ Trụ chứ.
Hư Linh Diễn nói: “Mau xử lý bọn họ, đi kiểm tra thân thể cho ta.”
Diệp Trường Sinh: “...”
Kiếm Nhập Tam: “...”
Hai người này có quan hệ gì, hình như không quá đứng đắn.
Diệp Trường Sinh nhìn đám người Kiếm Nhập Tam trước mắt: “Chỉ có mấy người các ngươi còn dám trộm linh khí Trường Sinh Vũ Trụ của ta. Nói đi, khoảng thời gian ta không ở đây, các ngươi đã trộm bao nhiêu linh khí, hiện tại có phải nên trả lại hay không?”
Nói đến đây, ánh mắt hắn dừng lại trên linh giới của nhóm người Kiếm Nhập Tam: “Ngươi lấy ra.”
Giờ khắc này, mấy người Kiếm Nhập Tam giống như đứa nhỏ trộm wifi bị bắt, rất rất không tình nguyện giao linh giới trong tay ra ngoài.
Đó là tâm huyết của bọn họ!
Linh giới của bọn họ cứ như vậy rơi vào trong tay Diệp Trường Sinh, quả thực chính là tạo nghiệt, vốn chỉ tới giám thị Diệp Trường Sinh, ai có thể nghĩ đến hung hiểm như thế chứ?
Diệp Trường Sinh nói: “Đã đến lúc này rồi mà các ngươi còn không có ý định nói gì sao?”
Kiếm Nhập Tam nói: “Diệp Trường Sinh, kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục, ngươi giết chúng ta đi.”
Xuy.
Xuy.
Từng ánh kiếm hạ xuống, mấy người bị giết chỉ còn lại Kiếm Nhập Tam khiến hắn bị dọa sợ tới mức cả người run rẩy, không thể tin được Diệp Trường Sinh xuống tay tàn nhẫn như thế.
Hắn ngẩng đầu sợ hãi nhìn Diệp Trường Sinh: “Ngươi vẫn là... nhục đi.”
Diệp Trường Sinh nói: “Liên minh Hộ Đạo phái ngươi tới có mục đích gì?”
Kiếm Nhập Tam vội vàng nói: “Giám thị Trường Sinh Vũ Trụ, chỉ đơn giản như vậy, cho tới bây giờ ta không nhận được mệnh lệnh khác.”
Diệp Trường Sinh lại nói: “Nhìn ngươi cũng coi như thành thật, về sau hãy ở lại bên cạnh ta đi.”
Kiếm Nhập Tam quá sợ hãi: “Ngươi không giết ta?”
Diệp Trường Sinh biến sắc” “Cho ngươi sống, sao lại nhiều lời vô nghĩa như vậy, có muốn ta cho ngươi một kiếm hay không?”
“Đa tạ ơn Trường Sinh Chi Chủ không giết.”
“Được rồi, về sau ngươi có thể quang minh chính đại tu luyện ở Trường Sinh Vũ Trụ.” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, tâm thần khẽ động: “Hệ thống, ngươi nói khi nào bắt đầu phụng dưỡng?”
Mỗi lần nói phụng dưỡng, cho tới bây giờ chưa từng thấy qua, Diệp Trường Sinh cũng hoài nghi hệ thống đang lừa gạt hắn.
Vốn hắn là nhân vật tâm ngoan thủ lạt, hiện tại để hắn giữ lại Kiếm Nhập Tam, độc giả sẽ mắng hắn đẹp trai nhân từ.
Ngay sau đó.
Thân ảnh Đạm Đài Huyền Nguyệt xuất hiện, dẫn Kiếm Nhập Tam đi.
Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía Hư Linh Diễn: “Cảm ơn.”
Hư Linh Diễn nói: “Ngươi và ta còn khách khí cái gì, khi nào chúng ta bắt đầu kiểm tra thân thể?”
Diệp Trường Sinh cười khổ một tiếng, một câu nói đùa của mình mà nàng lại tưởng thật, thật khiến người ta nhức đầu.
“Đi thôi, bây giờ chúng ta đi luôn.”
Hai người đi vào trong một phòng tu luyện, Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: “Ngươi và ta giống nhau, đều có được thần mâu, hơn nữa nhân quả trên người ngươi không ít hơn ta. Có thể nói cho ta biết vì sao ngươi lại biến thành bộ dáng như bây giờ không?”
Hư Linh Diễn nói: “Ngươi kiểm tra không phải sẽ biết sao?”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Vậy ta bắt đầu.”
Không đúng.
Không đúng.
Tư thế của ngươi không đúng.
Có thể nghe ta không?
Ngươi làm thế... Ta đau.
Diệp Trường Sinh: “...”
Không phải chỉ cho ngươi một ít linh khí sao?
Nói như vậy rất dễ khiến người ta hiểu lầm đấy.
Giờ khắc này.
Hư Linh Diễn nhìn linh khí trong tay Diệp Trường Sinh, cả người ngây ra như phỗng, đôi mắt trong suốt như nước chớp chớp.
“Thế mà ngươi lại lừa ta.”
Vẻ mặt Diệp Trường Sinh vô tội: “Ta lừa ngươi lúc nào?”
Hư Linh Diễn nói: “Vì sao linh khí Sáng Thế lại ở trong tay ngươi?”
Diệp Trường Sinh nói: “Là ngươi nói lấy thực lực của ta thì không thể phát hiện linh khí Sáng Thế, con người ta khiêm tốn quen rồi, cho nên không thích giải thích.”
Hư Linh Diễn: “...”
Ta cũng thích khiêm tốn, ngươi có thể cho ta một ít linh khí Sáng Thế không, nếu ngươi làm như vậy, chúng ta vẫn là bạn tốt.
Diệp Trường Sinh không chút do dự, trực tiếp đưa một đoàn linh khí Sáng Thế cho Hư Linh Diễn: “Những linh khí này cho ngươi tu luyện, ta muốn đi bế quan.”
Hư Linh Diễn gật gật đầu: “Phải mất bao lâu?”
Diệp Trường Sinh nói: “Nói như nào mới tốt nhỉ?”
Nhìn bóng lưng hắn rời đi, khóe miệng Hư Linh Diễn nhấc lên ý cười: “Bí mật trên người ngươi còn nhiều hơn ta, ta tìm hiểu thật tốt.”
Diệp Trường Sinh đi tới một phòng tu luyện, nín thở tập trung, bắt đầu lĩnh hội thôi diễn kiếm đạo trong đầu.
...
Hôm nay.
Mấy bóng người quen thuộc xuất hiện ở thành Đạo Thống, người tới không phải ai khác, chính là đám người Cơ Phách Tiêu, Hách Liên Tiểu Bích, Từ Trường Khanh.
Một trận ở Linh Thành, bọn họ có thể may mắn sống sót là nhờ Diệp Trường Sinh.
Sau khi trở lại thế lực thì nói về Diệp Trường Sinh như được mùa, trên sách cũng không dám viết như vậy.