Chương 1690: Bế quan mười năm 3
Lại giả vờ.
Lần nào cũng vậy.
Ghen tị, khi nào ta mới có thể có cơ hội như vậy?
Diễm Xích Vũ lẩm bẩm, dừng một chút rồi nhìn chăm chú vào hư không: “Chủ nhân chắc phải bay lên trời quá.”
Xoạt.
Một bóng người xuất hiện trên chín cột kiếm, người tới không phải ai khác, chính là người đẹp trai nhất vũ trụ - Diệp Trường Sinh.
Ôn nhuận như ngọc lại lạnh nhạt bình tĩnh, phong thái nhẹ nhàng tuyệt thế.
Một bộ trường bào màu trắng, trên đó quanh quẩn kiếm văn sống động như thật, khéo léo tuyệt vời, tinh mỹ vô song.
Giống mỗi một kiếm văn đều có được sinh mệnh lực, chỉ cần hắn tiện tay vung lên, những kiếm văn này sẽ hóa thành thần kiếm, xuyên qua cửu thiên thập địa, làm thần ma chư thiên run rẩy.
Trên đời này, sợ là không còn một bức tranh nào có thể vẽ lại tiên tư, phong thái và khí chất của hắn.
Vừa thấy Trường Sinh đạo thành không, khuê phòng tư, đạo cung không.
Vừa thấy Trường Sinh lầm cả đời, tâm không rỗng, đạo không không.
Nhưng trong lòng các nàng rất rõ ràng, Diệp Trường Sinh là tồn tại xa vời, có thể nhìn từ xa nhưng không thể chơi đùa.
Cho dù chỉ có thể liếc mắt từ xa cũng đủ để các nàng nhớ lại cả một đời.
Mỗi khi nhớ tới Diệp Trường Sinh, hơi ẩm ướt, tỏ vẻ hoài niệm.
Công tử vô song, phong thái như thế, trên đời không còn người như vậy.
Cho dù là Hư Linh Diễn, Tiên Mộ Tử cũng bị Diệp Trường Sinh hấp dẫn, tiên dung hơi khác thường, cái loại mê say nhàn nhạt này, cũng không biết trong lòng các nàng đang suy nghĩ cái gì.
To gan suy đoán một chút, trong lòng các nàng hẳn đã bắt đầu động thủ với Diệp Trường Sinh.
Diễm Xích Vũ lắc đầu: “Đáng giận, lại bị hắn giả bộ.”
Giờ khắc này.
Trong thành Đạo Thống.
Toàn bộ tu sĩ đều xuất hiện, ngay cả người bế quan đã lâu cũng tranh nhau xuất quan, sợ xuất quan muộn thì không cách nào tận mắt nhìn thấy dáng vẻ Diệp Trường Sinh.
Khi nhiều người nhìn thấy Diệp Trường Sinh, họ đã biết tại sao Trường Sinh Vũ Trụ lại mạnh mẽ như vậy.
Chỉ riêng nhan sắc, khí chất của Diệp Trường Sinh, trong vũ trụ cũng không có mấy người có thể so sánh. Loại khí chất tôn quý, siêu phàm này, hơi nhìn một chút, tâm sinh thần phục.
Cũng có người cảm thấy thiên đạo bất công, vì sao Diệp Trường Sinh vừa có nhan sắc vừa có thực lực, thế mà bọn họ lại như đom đóm.
Trên hư không, Diệp Trường Sinh giơ tay lên thu mấy thanh thần kiếm vào trong hệ thống, ngay sau đó chín cột kiếm bay ra ngoài, biến mất ở trong Trường Sinh Vũ Trụ.
Phía xa chân trời, từng cột sáng xuất hiện, từ từ ngưng tụ hóa thành một thanh Vĩnh Hằng Kiếm, sừng sững ở Trường Sinh Vũ Trụ.
Theo cột kiếm biến mất, uy áp bao phủ trên thành Đạo Thống hóa thành hư vô, mọi người như trút được gánh nặng.
“Chư vị đều lui ra đi!”
Diệp Trường Sinh buông xuống trong Đạo Thống Phủ, từng bóng người từ trên cao buông xuống, xuất hiện ở bên cạnh hắn.
Đạm Đài Huyền Nguyệt trầm giọng nói: “Cung nghênh Thiếu chủ xuất quan.”
Diệp Trường Sinh nói: “Lần này thời gian bế quan hơi dài, không nghĩ tới lại mất mười năm.”
“Dài thì dài, nhưng ta mạnh mẽ.”
Đạm Đài Huyền Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu, giơ tay đưa một ít linh giới cho Diệp Trường Sinh: “Thiếu chủ, những linh giới này là Cấm Kỵ Cung, Chấn Thiên Bang, Hư Vô Đế Quốc và nhiều thế lực khác phái người đưa tới.”
“Đã ở chỗ ta mười năm, kính xin Thiếu chủ nhận lấy.”
Diệp Trường Sinh thu hồi linh giới: “Có phải bọn họ vẫn ở trong thành không?”
Đạm Đài Huyền Nguyệt nói: “Đúng vậy, nói là ở trong thành tu luyện một thời gian, nhưng lần này chính là mười năm.”
“Thích thì để cho bọn họ ở lại, dù sao cũng hiểu chuyện như vậy.”
Diệp Trường Sinh di chuyển về phía trước: “Mười năm trong nháy mắt đã qua, trong vũ trụ vẫn thái bình chứ?”
“Hồi Thiếu chủ, gió êm sóng lặng, không có chuyện gì xảy ra. Duy nhất không tốt chính là Trường Sinh Vũ Trụ càng ngày càng nhiều tu sĩ.”
“Nhiều thì tốt.”
Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi bảo Viện trưởng Học Viện Cửu Tinh Vũ Trụ Cổ Thiên Khải tới tìm ta xuống.”
Đạm Đài Huyền Nguyệt nói: “Hồi Thiếu chủ, đã không còn Học Viện Cửu Tinh Vũ Trụ, hiện tại chỉ có Học Viện Trường Sinh, Viện trưởng cũng không phải Cổ Thiên Khải.”
Tất cả đều hiểu chuyện như vậy sao?
Thật sự khiến người ta quá bất ngờ.
Diệp Trường Sinh hỏi: “Hiện tại Viện trưởng Học Viện Trường Sinh là ai?”
“Hi Huyền đại nhân, Phó Viện trưởng Hi Khinh La.”
Đạm Đài Huyền Nguyệt dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Có điều, Hi Huyền đại nhân đã rời khỏi Trường Sinh Vũ Trụ lâu, Học Viện vẫn do Hi Phó Viện trưởng xử lý.”
Hi Khinh La chính là người quen.
Giao tiếp thuận tiện hơn, tất cả mọi người đều quen thuộc.
Diệp Trường Sinh nói: “Phái người đi thông báo, để cho nàng đến gặp ta.”
Đạm Đài Huyền Nguyệt khom người một cái, lĩnh mệnh rời đi.
Diệp Trường Sinh quay đầu, ánh mắt xẹt qua ba người Hư Linh Diễn, Tiên Mộ Tử, Diễm Xích Vũ: “Sao các ngươi nhìn ta như thế?”
Diễm Xích Vũ nói: “Chủ nhân, thời gian mười năm, tu vi của ngươi đột phá bao nhiêu sao? Lại một lần nữa mạnh mẽ đến mức ta nhìn không thấu.”