Chương 1723: Cho ta 2
Ngay khi hắn chuẩn bị để Thần Ma Vãng Sinh Kiếm đuổi theo, một tiếng nổ lớn truyền ra, sức mạnh khủng bố như pháo nổ đánh vào trên người Tu Di Trụ Phật.
Trụ Phật bị thương nặng, trong nháy mắt sụp đổ xuống. Tàng Thất cũng bị đánh bay, miệng phun ra một ngụm máu.
Biến cố đột nhiên xuất hiện, bất cứ ai cũng không nghĩ tới. Theo tiếng nổ lớn vang lên, ba người Hư Linh Diễn theo tiếng mà đến, đi tới bên người Diệp Trường Sinh.
Bọn hắn ngẩng đầu nhìn về hư không, một bóng người xuất hiện trong tầm mắt mọi người. Đầu tóc hắn lộn xộn bao trùm hai gò má, đã nhìn không ra hắn có dáng vẻ gì.
Quần áo tả tơi, nhìn qua giống như ăn mày vậy.
Diệp Trường Sinh híp mắt đánh giá người trước mắt, phát hiện Tà Linh chạy trốn thế mà ở trong tay hắn. Người tới đi từng bước về phía mọi người rồi cười hắc hắc.
Sau đó giơ tay đưa Tà Linh vào trong miệng, trực tiếp cắn nuốt vào thể.
Dáng vẻ nhìn qua vô cùng vui vẻ hưởng thụ, giống như ăn đồ bổ vậy.
Ngay sau đó, ánh mắt người nọ xẹt qua trên người Diệp Trường Sinh, dáng vẻ vô cùng tham lam.
Liên tiếp hai tiếng gầm truyền ra, sóng âm công kích khủng bố tàn sát bừa bãi trên người mọi người, rốt cục bọn họ cũng biết tiếng kêu lúc trước thì ra là xuất phát từ người trước mắt này.
“Tán nhân, Triệu Đức Trụ?”
Diệp Trường Sinh mở ra Động Hư Chi Nhãn, biết được nam tử trước mắt như tên ăn mày lại là ba người Triệu Đức Trụ, đã từng là tồn tại mạnh mẽ trong thành Hỗn Độn.
Khó trách trong vũ trụ không có lời đồn về hắn, hắn bị phong ấn trong Hỗn Độn Thế Giới, hơn nữa đã bị điên rồi.
Nhìn bộ dáng điên khùng, cũng không biết còn có trị hay không.
Chủ yếu là hắn đã điên, lại thèm thuồng bọn họ, điều này vô cùng nguy hiểm.
Diệp Trường Sinh giơ tay lên đưa cho Tàng Thất một bình ngọc: “Hòa thượng, ngươi đi xuống dưỡng thương trước đi.”
Tàng Thất nhận bình ngọc, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch: “Biển khổ vô biên, quay đầu là bờ, vị thí chủ này quá thống khổ, bần tăng muốn cứu hắn.”
Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi bị thương nặng là do hắn, cho nên phải động thủ với hắn, có đúng không?”
“Đệ tử Phật Môn phải thanh tâm quả dục, đừng có nặng sát khí như vậy.”
Tàng Thất nói: “Diệp huynh, không cần sợ khi phát hiện người điên, Phật pháp sẽ cứu hắn.”
Diệp Trường Sinh bất đắc dĩ lắc đầu: “Hòa thượng, ngươi muốn ta nói thẳng sao?”
“Hắn rất mạnh, ngươi không phải là đối thủ, hiểu chưa?”
Tàng Thất ngẩn ra một chút: “Diệp huynh, mở Thần Cung ra, ta muốn trở về, thế giới bên ngoài quá hung hiểm.”
Diệp Trường Sinh: “...”
Theo Tàng Thất rời đi, Triệu Đức Trụ vẫn chăm chú nhìn Diệp Trường Sinh, giống như cảm thấy rất hứng thú với Thần Cung trên người hắn.
Hắn ta đi từng bước từng bước về phía Diệp Trường Sinh: “Cho ta, bằng không đánh chết ngươi.”
Diệp Trường Sinh giơ tay lên, lòng bàn tay xuất hiện hai Hỗn Độn Thần Quả: “Cho ngươi.”
Triệu Đức Trụ lập tức nhận Hỗn Độn Thần Quả, không chút do dự ném vào trong miệng: “Cho ta!”
Diệp Trường Sinh lại cho hắn một ít tiên quả khác: “Những thứ này cho ngươi, sau này ngươi ở lại bên cạnh ta, ta dẫn ngươi ra ngoài ăn một bữa tiệc lớn.”
Triệu Đức Trụ đưa tiên quả toàn bộ vào trong miệng, ăn như hổ đói, thế mà vẫn nhìn thẳng Diệp Trường Sinh: “Cho ta.”
Diệp Trường Sinh biết Triệu Đức Trụ muốn Thương Khung Thần Cung. Nhìn hơi thở trên người hắn ta điên cuồng tăng vọt, Diệp Trường Sinh thầm nghĩ, đây là định ra tay sao?
“Cho ta!”
Triệu Đức Trụ mở miệng lần nữa, uy áp mạnh mẽ rơi vào trên người Diệp Trường Sinh. Thân ảnh hắn chợt lóe, đánh mạnh một quyền xuống.
Nói chuyện gì với người điên chứ?
Giết là xong rồi.
Diệp Trường Sinh đứng lên nghênh đón, cũng đánh một quyền ra ngoài.
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ tung truyền ra, nắm đấm của hai người va chạm cùng một chỗ, vô lượng linh khí bắn ra giống như hai tòa tinh cầu va chạm hủy diệt.
Thân ảnh Triệu Đức Trụ lui về phía sau vài bước, kinh ngạc nhìn Diệp Trường Sinh, hiển nhiên là hắn không nghĩ tới Diệp Trường Sinh lại có thể ngăn cản công kích của mình.
Trong lúc nhất thời, cả người tựa hồ như bị kích thích, trở nên càng thêm điên cuồng. Trên người hắn xuất hiện chiến giáp đen kịt, giống như một loại vảy của sinh linh nào đó.
Lúc này.
Cửu Sắc trầm giọng nói: “Trường Sinh, vảy trên người hắn hẳn là Hỗn Độn thần thú và sinh linh biến dị nào đó tạo thành.”
“Ngươi nhất định phải cẩn thận một chút.”
Hổ Nữu phụ họa: “Hẳn là Hỗn Độn Thần Thú và Hỗn Độn Thiên Mệnh Long biến dị.”
Nói đến đây, nàng dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Hỗn Độn Tộc vốn có ba thần thú hộ tộc lần lượt là Hỗn Độn Thần Thú, Hỗn Độn Thiên Mệnh Long và ta.”
Sắc mặt Diệp Trường Sinh hơi biến đổi, không nghĩ tới Triệu Đức Trụ lại đạt được huyết mạch của Hỗn Độn Thần Thú và Hỗn Độn Thiên Mệnh Long.
Hắn điên, nhưng hắn vẫn mạnh lên.
Hư Linh Diễn bên cạnh nói: “Thần hồn của người này bị thương nặng, không cách nào chữa trị được, sợ là sẽ một mực biến thành ma.”