Chương 1728: Cách xa ta một chút

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1728: Cách xa ta một chút

Đế Vô Tình không hề giấu diếm chút nào, nói tất cả những gì nàng biết cho Diệp Trường Sinh, trên mặt nàng xuất hiện một chút kỳ vọng, bình tĩnh nhìn Diệp Trường Sinh.

“Ngươi bảo ta đi Bất Tử Tộc làm khách là muốn ta giúp các ngươi đánh giết Khởi Nguyên Ma Tộc sao?” Diệp Trường Sinh trầm giọng hỏi.

Đế Vô Tình lắc đầu: “Khởi Nguyên Ma Tộc đã khống chế Thái Huyền Trụ Quốc và Hỗn Nguyên Tộc, ta muốn Diệp công tử giúp chúng ta cùng nhau đánh bại bọn họ. Sau khi chuyện thành công, toàn bộ tài nguyên của Thái Huyền Trụ Quốc và Hỗn Nguyên Tộc sẽ thuộc về công tử, Bất Tử Trụ Quốc chúng ta cũng sẽ tặng một phần đại lễ.”

Diệp Trường Sinh híp mắt: “Ngươi coi ta là tay đấm sao?”

Đế Vô Tình vội vàng lắc đầu: “Diệp công tử hiểu lầm, tiểu nữ tuyệt không có ý này.”

Nói đến đây, nàng hơi giơ tay lên, đưa một tấm da thú cho Diệp Trường Sinh: “Diệp công tử, trên da thú này ghi lại vị trí của Hỗn Độn Tru Tiên Kiếm, hiện tại ta đưa nó cho công tử để biểu lộ thành ý của Bất Tử Tộc chúng ta.”

“Ngươi có ý gì vậy?” Diệp Trường Sinh nhận lấy tấm da thú: “Ta còn chưa đồng ý sẽ đi Bất Tử Tộc làm khách đấy.”

Đế Vô Tình: “...”

Đế Thần: “...”

Diệp Trường Sinh lại nói: “Đi thôi, trước tiên tìm được Hỗn Độn Tru Tiên Kiếm rồi nói.”

Thật ra bên cạnh hắn có Hổ Nữu ở đây, căn bản cũng không cần bản đồ. Nhưng Đế Vô Tình đã lấy ra thì hắn nhận, bằng không sẽ cô phụ một tâm ý của mỹ nhân.

Đế Vô Tình theo sát sau lưng Diệp Trường Sinh. Trong khi đi về phía trước, Đế Thần truyền âm nói: “Đại tiểu thư, ngươi nói tất cả cho hắn biết, hắn cũng chưa chắc sẽ giúp chúng ta.”

“Đại trưởng lão yên tâm, ta tin tưởng trực giác của mình.” Vẻ mặt Đế Vô Tình nghiêm túc: “Ta tin rằng Diệp công tử nhất định sẽ giúp chúng ta.”

“Ngươi có biết Thái Huyền Trụ Quốc và Hỗn Nguyên Tộc cộng lại có bao nhiêu tài nguyên không?”

“Diệp công tử có thể tới nơi này thì nhất định là vì tài nguyên, bằng không ai sẽ đến nơi nguy hiểm như vậy?”

Thật ra không biết, Diệp Trường Sinh chỉ tùy tiện đến Hỗn Độn Thế Giới dạo chơi, không nghĩ tới sẽ có nhiều chuyện như vậy.

[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, kích hoạt nhiệm vụ hệ thống, đánh bại Khởi Nguyên Ma Tộc, hoàn thành nhiệm vụ sẽ đạt được phần thưởng của hệ thống.]

Bên tai đột nhiên truyền đến âm báo của hệ thống, Diệp Trường Sinh giật mình: [Chỗ nào cũng có ngươi.]

[Có thể im lặng không?]

Hệ thống: [...]

Hệ thống cảm thấy mình bị tổn thương.

[Chủ nhân, ta phát hiện ngươi bành trướng rất nhiều, nếu không phải có ta trợ giúp thì ngươi có thể có thực lực hiện tại sao?]

Bành trướng?

Hệ thống ngươi đang nói đến nơi nào vậy?

Hệ thống: [...]

Quá vô sỉ.

Còn có thiên lý hay không, thế mà lại khiến hệ thống đáng yêu vô địch có suy nghĩ khác, thật không có thuốc chữa.

Tâm thần Diệp Trường Sinh khẽ động: [Hệ thống, ta có thể có được thực lực hiện tại đều là nỗ lực của ta, ngươi không phản đối chứ?]

[Xem ra ta đã lâu không hố ngươi, chủ nhân đã không như trước rồi.]

[Ta vốn chiếu sáng ánh trăng, thế nhưng ánh trăng sáng lại chiếu đến... Cống, cuối cùng vẫn do ta sai.]

Hệ thống làm bộ vô cùng đau lòng, giống như mình bị ủy khuất rất lớn.

Diệp Trường Sinh giật mình: [Hệ thống thành tinh rồi.]

Chẳng bao lâu.

Mấy người Đế Vô Tình theo sát sau lưng Diệp Trường Sinh, xuyên qua con đường nhỏ trong rừng rậm, thân ảnh mọi người đột nhiên dừng lại, nhao nhao ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào vòng xoáy kiếm khí trên hư không.

Trên mặt bọn họ hiện lên vẻ khiếp sợ, vòng xoáy kiếm khí thật sự quá đáng sợ, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể cắn nuốt bọn họ.

Duy chỉ có một mình Diệp Trường Sinh lạnh nhạt bình tĩnh, khóe miệng nhấc lên ý cười, kiếm khí hùng hồn bá đạo như thế, quả thực chính là trời cũng giúp ta.

Cũng không biết chờ hắn luyện hóa toàn bộ kiếm khí này thì một thân tu vi có thể tăng lên đến cấp Trụ Thần không.

Từ khi tìm hiểu thôi diễn kiếm đạo, hắn có thể dùng bất cứ kiếm khí gì, cũng dễ dàng luyện hóa.

Ầm ầm.

Ầm ầm.

Trên hư không, từng tiếng sấm vang truyền ra, trời mở một đường, vô tận lôi đình tàn sát bừa bãi, kinh khủng không gì sánh được.

Ở trong bầu trời nổ tung, một kiếm quang xuất hiện, lơ lửng ở trong lôi đình, kiếm khí và lôi đình như đang tẩm bổ cho kiếm quang vậy.

Vẻ mặt mọi người vô cùng ngưng trọng, nhìn chăm chú vào kiếm quang kia. Đế Vô Tình bên cạnh mở lời trước: “Diệp công tử, kiếm quang này hẳn là Hỗn Độn Tru Tiên Kiếm.”

Hổ Nữu nói: “Không phải Hỗn Độn Tru Tiên Kiếm, chỉ là một luồng Hỗn Độn kiếm khí mà thôi, nó xuất phát từ Hỗn Độn Tru Tiên Kiếm.”

Diệp Trường Sinh trầm mặc không nói, thân ảnh bay lên trời, vọt tới phía kiếm quang kia, giọng nói của Hổ Nữ sau lưng truyền đến: “Thiếu chủ chớ lỗ mãng, vòng xoáy kiếm khí quá mạnh, nó có thể sẽ phá hủy thân thể của ngươi.”

Âm thanh quanh quẩn trên không trung, Diệp Trường Sinh đã tiến vào trong kiếm khí. Cùng lúc đó, một bóng người xuất hiện, nhanh như tia chớp, cũng tiến vào trong vòng xoáy kiếm khí.