Chương 1732: Luận bàn với Linh
Thật sự là một đóa lê hoa áp hải đường, ngọc thụ lâm phong hơn cả Trường Sinh.
Ở trên người hắn có nhiều hơn một sự trầm ổn, vững vàng. Hắn đã lớn tuổi còn có thể bảo trì dung nhan như thế, ngay cả Diệp Trường Sinh cũng bội phục không thôi.
“Kiếm Huyền Tử thu đồ đệ tốt.” Nam tử lạnh nhạt nói: “Ngươi hẳn đã đoán ra thân phận của ta.’
Diệp Trường Sinh nói: “Tiền bối hẳn là Linh, không biết tiền bối và sư phụ ta có quan hệ gì?”
Linh lạnh nhạt cười: “Ta sáng lập ra Kiếm Điện, ngươi cảm thấy ta và Kiếm Huyền Tử có quan hệ gì?”
Diệp Trường Sinh: “...”
Sự mạnh mẽ của Linh như sấm bên tai, nhưng hắn tuyệt đối không ngờ Linh lại là người sáng lập ra Kiếm Điện.
Linh lại nói: “Không cần kinh ngạc, Kiếm Điện vẫn luôn mạnh mẽ như vậy. Có Kiếm Huyền Tử, ta rất yên tâm, hiện tại lại có tiểu tử ngươi, thành tựu của ngươi sẽ vượt qua Kiếm Huyền Tử.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Hai người các ngươi theo đuổi kiếm đạo khác nhau, đạo tâm cũng khác nhau. Ngươi đã lĩnh ngộ áo nghĩa cuối cùng và ban đầu của kiếm đạo, tuổi còn trẻ đã có trình độ kiếm đạo như vậy, ngay cả ta cũng tự thẹn không bằng.”
Diệp Trường Sinh vội vàng nói: “Tiền bối quá khen.”
Linh xua tay: Khi còn trẻ ta cũng không bằng ngươi, Kiếm Huyền Tử cũng không bằng ngươi, ưu thế duy nhất của chúng ta chính là thời gian tu luyện dài hơn ngươi.”
“Tiểu tử, ngươi phải tự tin một chút, trong thế hệ trẻ, người có thiên phú và tư chất có thể so sánh với ngươi cũng không quá ba người.”
Vậy ba người kia là ai?
Ta không phải mạnh nhất, xem ra còn cần tiếp tục cố gắng.
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, dừng một chút, ánh mắt rơi vào trên người Linh: “Tiền bối vì sao để lại một luồng phân thân ở nơi này? Dám hỏi hiện tại tiền bối ở đâu?”
Linh trầm mặc: “Ta đang ở một nơi rất xa, bây giờ không thể cho ngươi biết, nhưng ngươi phải nhớ rằng Đại Thiên Vũ Trụ chỉ là một thế giới.”
Diệp Trường Sinh nói: “Ta biết ngoài Đại Thiên Vũ Trụ còn có Hư Vô Chi Địa, chẳng lẽ tiền bối không ở Hư Vô Chi Địa?”
Linh cười cười: “Tiểu tử ngươi cũng đừng chụp mũ cho ta nữa, nơi ta đang ở hơi phức tạp, tương lai ngươi chắc chắn có thể chạm tới.”
“Để lại một luồng phân thân ở đây là năm đó ta đã đồng ý với Hỗn Độn Chi Tử.”
“Có phải ngươi rất tò mò năm đó nơi này đã xảy ra chuyện gì không?”
Diệp Trường Sinh gật gật đầu: “Ta nghe đồn tiền bối chém một kiếm đã tiêu diệt Hỗn Độn Thế Giới, không biết là thật hay giả?’
“Thật!”
Trong miệng Linh phun ra một chữ, sau đó tiếp tục nói: “Năm đó ta đánh một trận với Hỗn Độn Hạo Thiên rồi tiêu diệt Hỗn Độn Thế Giới, nếu không phải Hỗn Độn Hạo Thiên khổ sở cầu xin ta, ta thật sự không có ý định ra tay.”
Diệp Trường Sinh: “...”
Hỗn Độn Hạo Thiên hẳn là Hỗn Độn Chi Tử đời thứ nhất, thế mà hắn lại cầu xin Linh diệt Hỗn Độn Thế Giới?
“Tiền bối có thể nói cho ta biết năm đó nơi này đã xảy ra chuyện gì không?”
Linh trầm giọng nói: “Năm đó ta và Hỗn Độn Hạo Thiên hẹn quyết chiến trên đỉnh vũ trụ, sau đó chúng ta lập tức mở ra kịch chiến dài tới ba phút, ta chém một kiếm làm Hỗn Độn Hạo Thiên bị thương nặng, phá Hỗn Độn Chung của hắn. Cứ như vậy, tỷ thí giữa chúng ta kết thúc, ngay khi ta chuẩn bị rời đi, Sáng Thế Hỏa Tộc và Sáng Thế Thủy Tộc đột nhiên buông xuống Hỗn Độn Thế Giới.”
“Hai tộc hợp lực đánh một trận làm Hỗn Độn Tộc bị thương nặng, bất đắc dĩ Hỗn Độn Hạo Thiên chỉ có thể đưa hậu duệ Hỗn Độn Tộc đi, đồng thời mở ra Hỗn Độn Quan.”
“Cuối cùng hắn hy sinh nhưng vẫn không thể đánh chết cường giả Sáng Thế Hỏa Tộc và Sáng Thế Thủy Tộc. Trong việc này, ta có trách nhiệm rất lớn, chủ yếu là Hỗn Độn Hạo Thiên đã bị thương nặng dưới một kiếm của ta.”
“Cho nên trong lúc hắn ở lại, hắn cầu xin ta tiêu diệt Sáng Thế Hỏa Tộc và Sáng Thế Thủy Tộc, cũng giao Hỗn Độn Tru Tiên Kiếm cho ta.”
“Ta vốn không có ý định tham dự ân oán của bọn họ, không nghĩ tới hai tộc Sáng Thế còn muốn giết ta, bất đắc dĩ, ta chỉ có thể cho bọn họ một kiếm.”
“Sau đó Hỗn Độn Thế Giới đã bị một kiếm của ta phá hủy, trở thành bộ dáng như bây giờ. Hai chí bảo của Sáng Thế Hỏa Tộc và Sáng Thế Thủy Tộc cũng ở ngay chỗ này, chính là biển lửa nuốt trời và dòng nước chảy mà ngươi thấy lúc trước.”
Dứt lời, hắn chậm rãi nâng hai tay lên, lòng bàn tay lần lượt xuất hiện một đoàn hỏa diễm, một đoàn linh thủy.
Sáng Thế Thần Diễm.
Sáng Thế Nguyên Thủy.
Diệp Trường Sinh nhìn hỏa diễm và linh thủy trong lòng bàn tay, thì thào tự nói.
Linh tiện tay vung lên, hỏa diễm và linh thủy tiến vào trong cơ thể Diệp Trường Sinh: “Cho ngươi, chúng nó rất thích hợp với ngươi, ở lại bên cạnh ta cũng chỉ lãng phí.”
Nói đến đây, hắn xấu hổ cười: “Chủ yếu ta là kiếm tu đứng đắn, ngoại trừ kiếm đạo thì không dính vào bất cứ cái gì...”
“Tiểu tử ngươi không giống, quả thực chính là người thuộc học phái Tạp Gia.” (Là một học phái thời Tiên Tần, dung hợp các học thuyết thành một.)