Chương 1739: Ta có thể 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1739: Ta có thể 2

Diệp Trường Sinh nói: “Thiên đạo đang khôi phục sao?”

Hư Linh Diễn nhẹ nhàng gật đầu: “Mấy năm nay tốc độ khôi phục của thiên đạo rất nhanh, tựa hồ như đang chạy đua với thời gian, trong thời gian ngắn đã cắn nuốt rất nhiều đại đạo và tiểu đạo.”

“Ta hoài nghi là có một luồng thiên đạo bị nghiền nát đã thức tỉnh ý chí thiên đạo, cho nên mới điên cuồng chữa trị chính mình. Nếu thiên đạo dung hợp ngàn vạn tiểu đạo, đoàn tụ với mười đạo pháp tắc vũ trụ chí cao thì sẽ không còn một người nào có thể đánh bại nó.”

Diệp Trường Sinh rơi vào trầm tư, nghe Hư Linh Diễn nói, trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện hai bóng dáng xinh đẹp, chính là Đạo Linh Nhi và Diệp Khuynh Linh.

Chẳng lẽ đạo nghiền nát thiên đạo trong miệng Hư Linh Diễn kia chính là Đạo Linh Nhi, nàng rời đi lâu như vậy cũng không có tin tức gì, chính là đi cắn nuốt tiểu đạo đã từng thuộc về mình.

Nếu như không phải như vậy, Đạo Linh Nhi sẽ trở thành tồn tại bị cắn nuốt, Diệp Trường Sinh rơi vào trầm tư.

Hư Linh Diễn lại nói: “Ngươi không cần quá lo lắng, thiên đạo khôi phục còn cần một khoảng thời gian rất dài, đến lúc đó có người còn sốt ruột hơn chúng ta.”

“Hiện tại chúng ta nói một chút chuyện của Hỗn Độn Thế Giới, nếu như ngươi có thể khôi phục nơi này như lúc ban đầu, đến lúc đó ngươi có thể đạt được Hỗn Độn Ấn Ký. Đó chính là tồn tại hết sức mạnh mẽ, sẽ mang đến chỗ vô cùng tốt cho ngươi.”

Hỗn Độn Ấn Ký?

Khóe miệng Diệp Trường Sinh nhấc lên ý cười, quay đầu nhìn về phía Đế Vô Tình: “Dẫn ta đi lối vào mà các ngươi đã tiến vào Hỗn Độn Thế Giới.”

Đế Vô Tình nhẹ nhàng gật đầu: “Ta lập tức dẫn công tử qua đó.”

Tuy nàng không biết Diệp Trường Sinh muốn làm gì, nhưng mới vừa rồi nghe được Hư Linh Diễn và Diệp Trường Sinh nói chuyện, đến bây giờ đầu nàng còn ong ong.

Lượng tin tức trong cuộc nói chuyện giữa hai người thật sự là quá lớn, trong thời gian ngắn nàng cũng không thể tiêu hóa được.

Xoạt.

Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, Trụ Côn xuất hiện trong hư không: “Tất cả lên đi!”

Mọi người biến sắc, ánh mắt đồng loạt lướt qua trên Trụ Côn. Lúc này, Diệp Trường Sinh đã xuất hiện ở trên boong thuyền: “Đừng khiếp sợ, mau đi lên.”

Diệp Trường Sinh thấy mọi người xuất hiện trên boong thuyền mới nói: “Tất cả ngồi vững, ta muốn xuất phát.”

Đang di chuyển về phía trước, hắn quay đầu nhìn Diễm Xích Vũ: “Ta đi bế quan.”

Diễm Xích Vũ giật mình: “Chủ nhân, bây giờ ngài rất chăm chỉ, ta cũng không hiểu rõ ngươi rồi.”

Diệp Trường Sinh cười nói: “Ta chính là ong nhỏ siêng năng.”

Diễm Xích Vũ nhìn hắn rời đi, lẩm bẩm nói: “Ngươi là ong nhỏ siêng năng thì ta chính là ong chúa.”

Diệp Trường Sinh đi vào trong lầu các rồi tiến vào trong Thương Khung Thần Cung, hắn mang theo Triệu Đức Trụ bị phong ấn đi vào đỉnh Thần Cung, quyết định trước khi hồi sinh Hỗn Độn sẽ giải quyết chuyện của Triệu Đức Trụ trước.

Lão đầu này chính là một người mạnh toàn năng, chính mình giúp hắn tìm lại thần hồn, cho dù không ở lại bên cạnh mình thì ít nhất cũng có thể trở thành bằng hữu chứ.

Hắn chậm rãi giơ cánh tay lên, lòng bàn tay xuất hiện một thần hồn màu vàng rất mạnh mẽ.

Khó trách hắn là tu sĩ toàn năng, thì ra thần hồn có được Tiên Thiên Mãn Hồn Lực, hắn có thể thân cận với bất kỳ thuộc tính nào, đồng thời tu luyện làm ít công to.

Ầm.

Một tiếng nổ lớn truyền ra, phong ấn bao phủ trên người Triệu Đức Trụ vỡ ra, hắn lắc lắc đầu, ngẩng lên trời điên cuồng rống một tiếng, bắt đầu tính toán ra tay với Diệp Trường Sinh.

Rống cái gì, chuẩn bị đánh ta sao?

Diệp Trường Sinh thấy Triệu Đức Trụ ra tay, ngón tay búng lên, thần hồn màu vàng đạo kia lọt vào trong mi tâm người phía trước, Triệu Đức Trụ nóng nảy nổi giận trong nháy mắt an tĩnh lại.

Hắn nhắm mắt, dần dần cũng bình tĩnh lại.

Hắn nội liễm hơi thở, ngay cả mái tóc đỏ hỗn loạn kia cũng từ từ biến thành màu xanh, hai mắt thâm sâu như ngọc thạch.

Thoạt nhìn, Diệp Trường Sinh còn tưởng rằng hắn là người quả đấy.

Ánh mắt Triệu Đức Trụ rơi vào trên người Diệp Trường Sinh: “Là tiểu hữu giúp ta.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: “Tiện tay mà thôi, tiền bối không cần khách khí.”

Triệu Đức Trụ không nói gì, xoay người chuẩn bị rời đi.

Diệp Trường Sinh: “...”

Thật sự không khách khí chút nào sao?

Thân ảnh Triệu Đức Trụ rời đi, đột nhiên hắn nhận thấy không đúng, xoay người nhìn về phía Diệp Trường Sinh: “Nơi này lại là tiểu thế giới của ngươi.”

Diệp Trường Sinh nói: “Nếu tiền bối chuẩn bị rời đi, ta sẽ đưa ngươi ra ngoài.”

Triệu Đức Trụ nói: “Đưa ta đi Hỗn Độn Thế Giới, ta muốn tìm Linh, lần này ta muốn đánh chết hắn.”

Diệp Trường Sinh: “...”

Hắn và Linh tiền bối có ân oán, nếu để hắn biết ta có quan hệ với Linh tiền bối thì liệu hắn có ra tay với ta không?

“Tán Nhân tiền bối, người ngươi muốn tìm đã đi rồi, không ở trong Hỗn Độn Thế Giới.”

Triệu Đức Trụ nhìn Diệp Trường Sinh: “Ngươi đã gặp qua Linh, nói đi, ngươi và hắn có quan hệ gì?”