Chương 1744: Hỗn Độn thức tỉnh 2
Hư Linh Diễn khiếp sợ: “Hỗn Độn Ấn Ký, nhanh như vậy mà ngươi đã đạt được Hỗn Độn Ấn Ký, xem ra ngươi đã được sinh linh trong Hỗn Độn Thế Giới tán thành.”
“Hiện tại ngươi đã đạt được Hỗn Độn Ấn Ký, sợ là không bao lâu nữa, thực lực của ngươi sẽ vượt qua ta.”
Diệp Trường Sinh nói: “Ta cũng cảm thấy như vậy.”
Hư Linh Diễn: “...”
Diệp Trường Sinh nhận thấy được vẻ mặt Hư Linh Diễn hơi mất tự nhiên: “Ta không có ý gì khác, chủ yếu là ta quá ưu tú, ta cũng không muốn vượt qua ngươi.”
“Được rồi, ngươi đừng nói nữa.” Hư Linh Diễn trầm giọng nói, dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Ngươi có biết Hỗn Độn Ấn Ký sử dụng như thế nào không? Có biết Hỗn Độn Ấn Ký có bao nhiêu chỗ tốt không?”
“Ta có thể dạy ngươi.”
Diệp Trường Sinh lắc đầu, cười nói: “Không cần, ta đều hiểu.”
Hư Linh Diễn: “...”
Ngươi mới đạt được Hỗn Độn Ấn Ký thì làm sao có thể biết phương pháp sử dụng chứ?
Diệp Trường Sinh thật sự không muốn kích thích nàng: “Ta có thể hồi phục Hỗn Độn, ngươi cảm thấy sử dụng Hỗn Độn Ấn Ký sẽ làm khó ta sao?”
Hư Linh Diễn xấu hổ cười: “Là ta đánh giá thấp ngươi, không nghĩ tới ngươi thật sự khiến Hỗn Độn hồi sinh.”
Diệp Trường Sinh cười nói: “Chỉ cần là chuyện ta muốn làm, cho tới bây giờ ta cũng chưa từng thất bại.”
Hệ thống chửi bới: [Lại bắt đầu khoe khoang, không có ta, ngươi cũng chẳng có gì.]
Diệp Trường Sinh nói: [Im đi, có tin ta giết hệ thống tế trời không?]
Hệ thống: [...]
Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ hối hận.
Lúc này.
Hư Linh Diễn kéo cánh tay Diệp Trường Sinh, di chuyển về phía trước: “Thế giới này thật đẹp, không nghĩ tới Hỗn Độn Thế Giới đã từng có dáng vẻ như thế.”
“Quả thực chính là thế ngoại tiên cảnh!”
“Ngươi hồi sinh Hỗn Độn nhưng lại không cách nào khiến tu sĩ Hỗn Độn Tộc sống lại. Nêú tòa này thế giới này không có tu sĩ cũng không có cường giả tọa trấn thì về sau sợ rằng ngươi không thể rời đi.”
Khóe miệng Diệp Trường Sinh nhấc lên ý cười, thật sự như Hư Linh Diễn nói sao? Thật ra hắn còn có một tấm thẻ phục sinh Hỗn Độn Thần Ma chưa sử dụng.
Huống chi bên cạnh hắn chưa bao giờ thiếu cường giả, hiện giờ Hỗn Độn Thế Giới đã khôi phục thì có thể để cho mấy người Hỗn Độn Yêu Yêu trở lại, nàng tu luyện ở đây mới có thể trưởng thành nhanh hơn.
Đột nhiên, một hơi thở mạnh mẽ truyền đến. Diệp Trường Sinh xoay người nhìn lại, phát hiện thân ảnh Hư Linh Diễn trở nên cao hơn.
Từ bộ dáng tiểu cô nương biến thành đại cô nương, nhưng nàng vẫn nắm tay mình như trước, ngón tay siết chặt lại.
Ta có đẹp không?
Hư Linh Diễn mở miệng hỏi.
Diệp Trường Sinh xấu hổ cười, cố gắng thoát khỏi bàn tay của Hư Linh Diễn ra: “Bình thường thôi!”
Hư Linh Diễn nói: “Ngươi không thoát được.”
Nói đến đây, nàng dừng một chút mới tiếp tục nói: “Thật không ngờ ngươi lại là một nam nhân miệng nói một đằng nhưng lòng nghĩ một nẻo.”
Diệp Trường Sinh che giấu sự xấu hổ của mình: “Vì sao đột nhiên lại thay đổi?”
Hư Linh Diễn nói: “Cắn nuốt một ít linh khí nơi này nên thân thể của ta đã có biến hóa, phong ấn trong cơ thể cũng bị phá tan.”
Nàng quay đầu, ánh mắt rơi trên người Diệp Trường Sinh: “Ta muốn rời đi, ngươi có nhớ ta không?”
“Sốt ruột như vậy sao?” Diệp Trường Sinh trầm giọng: “Không đợi thêm một khoảng thời gian nữa sau khi Hỗn Độn Thế Giới khôi phục à, ta còn dự định cho ngươi tu luyện ở đây một thời gian.”
Hư Linh Diễn nói: “Thân thể ta bắt đầu khôi phục, nhất định phải trở về Hư Vô Chi Địa, nơi đó còn có rất nhiều chuyện chờ ta đi xử lý.”
“Nếu ta vẫn ở lại chỗ này, Hư Vô Chi Địa sẽ hoàn toàn hỗn loạn. Vũ trụ vô tận có ngàn vạn thế lực. Những thứ ngươi nhìn thấy, nghe được chỉ là phần nổi của tảng băng trôi, tự mình bảo vệ đi.”
Nói đến đây, nàng dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Lần sau gặp lại, ta có được ăn kẹo hồ lô không?”
Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi chờ ta một nén nhang.”
Ngay sau đó.
Hắn biến mất không thấy đâu.
Ánh mắt những người khác rơi vào trên người Hư Linh Diễn, phát hiện nàng thay đổi thì đều sợ hãi.
Diễm Xích Vũ âm thầm nuốt nước miếng, nàng cũng quá đẹp rồi, quá mạnh, may mà ta không đi trêu chọc nàng.
Nếu có thể nhìn nữ nhân như vậy nhiều hơn một chút thì đúng là tuyệt vời.
Cũng chỉ có chủ nhân có thể nắm chắc, những người khác không khống chế được.
Trên hư không.
Hư Linh Diễn đứng thẳng tắp, nhìn quanh bốn phía, giống như muốn ghi nhớ toàn bộ dáng vẻ hồi sinh của Hỗn Độn Thế Giới.
Hỗn Độn Thế Giới bây giờ thật sự là “Giới hà ứng chúc thanh lương cảnh, ảo ảnh ung dung say thái bình”, vô lượng linh khí tràn ngập trong mỗi một tấc không gian.
Núi cao như vẽ, nguy nga hùng vĩ, thác nước như lụa chảy thẳng xuống ba ngàn thước.
Vạn linh xuyên qua rừng rậm. Trong hư không, sương mù mờ mịt bao phủ toàn bộ Hỗn Độn Thế Giới như một tấm màn che đi sự bí ẩn.
Cả thế giới tràn đầy sức sống. Nếu mọi người đặt mình trong đó thì sẽ cảm thấy rất thoải mái, tận hưởng.