Chương 1752: Tới Thái Huyền Trụ Quốc 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1752: Tới Thái Huyền Trụ Quốc 2

“Khởi Nguyên Ma Tộc này là chỗ dựa sau lưng cho Thái Huyền Trụ Quốc, hơn nữa còn có Hỗn Nguyên Tộc. Chúng ta cứ đi như vậy, có thể có áp lực quá lớn hay không?”

Diệp Trường Sinh khó hiểu nhìn Đế Vô Tình: “Đùa chứ, ngươi cũng đi theo ta một thời gian rồi, thế mà không tin tưởng ta sao?”

“Ta đi diệt Thái Huyền Trụ Quốc còn cần quan tâm những người khác sao?”

Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Nhanh chóng giải quyết chuyện Bất Tử Tộc, ta còn có rất nhiều chuyện quan trọng phải làm, rất vội.”

Đế Vô Tình không tiếp tục nói gì nữa, bởi vì nàng cảm thấy Diệp Trường Sinh nói rất đúng. Thái Huyền Trụ Quốc, Khởi Nguyên Ma Tộc, Hỗn Nguyên Tộc có rất nhiều cường giả, nhưng bọn họ thật sự có thể đánh bại Diệp Trường Sinh sao?

Nghĩ đến lúc trước ở trong Hỗn Độn Thế Giới, khi hai người Hư Thiên Diễn và Diệt Huyền Hoàng buông xuống, sự mạnh mẽ này đã khiến tu sĩ hít thở không thông, thế mà hai người đều thần phục Diệp Trường Sinh thì còn có chuyện gì hắn không giải quyết được chứ?

Lúc này, Diễm Xích Vũ đi tới bên người Diệp Trường Sinh: “Chủ nhân, phía sau có không ít tu sĩ đang đuổi theo chúng ta, có muốn giải quyết bọn họ trước hay không?”

Diệp Trường Sinh vừa muốn mở miệng, Hỗn Độn Ấu Tể nằm sấp trên vai hắn đột nhiên mở hai mắt, đôi mắt to tròn chuyển động, nhảy xuống nhìn về phía sau Trụ Côn, trong miệng phát ra tiếng kêu chi chi.

Diễm Xích Vũ nói: “Chủ nhân, hình như nó đói bụng, hơn nữa còn phát hiện ra món ngon.”

Diệp Trường Sinh vỗ vỗ thân thể béo tròn của Hỗn Độn Ấu Tể: “Đói bụng thì tự mình đi tìm thức ăn.”

Dứt lới, Hỗn Độn Ấu Tể hóa thành vệt sáng biến mất trong hư không. Ngay sau đó, thân ảnh nó điên cuồng lớn lên, trong chớp mắt, một con thú lớn che khuất bầu trời xuất hiện.

Người đang đuổi theo Diệp Trường Sinh đột nhiên nhìn thấy Hỗn Độn Thần Thú trên không trung, một đám hoảng sợ không thôi. Thú phi hành mà bọn họ cưỡi run rẩy, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.

Trên hư không.

Hỗn Độn Ấu Tể đột nhiên xuất hiện, biến ra vạn cái bóng lớn, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm thú phi hành.

Nó đã đói bụng từ lâu, nhìn thú phi hành trên hư không như món ngon vậy.

Nó không quan tâm đến tu sĩ trên thú phi hành, nhanh chóng bắt đầu bữa tiệc ăn uống no say. Trong phút chốc, không trung tràn ngập sương máu.

Tu sĩ không bị cắn nuốt sợ tới mức chạy như đoạt mạng.

Tất cả các linh hồn cũng đang run rẩy.

Bọn họ chỉ tới đuổi theo Diệp Trường Sinh, sao lại gặp phải thần thú khủng bố như vậy chứ?

Một tiếng gầm gừ đinh tai nhức óc truyền ra, trời giống như sắp sụp xuống.

Mọi người chạy trốn bị chấn động đến khí huyết sôi trào, ngay cả đầu cũng không dám quay lại, hận không thể mọc thêm hai chân để chạy nhanh hơn.

Bịch.

Hỗn Độn Ấu Tể lần nữa đuổi tới mọi người, tốc độ vô cùng nhanh. Trong lúc nhất thời, mọi người tản ra chạy trốn, hận không thể dùng tới chân thứ ba.

Trên boong thuyền.

Diễm Xích Vũ nhìn Hỗn Độn Ấu Tể chao liệng trên bầu trời: “Chủ nhân, ngươi lại nhặt được bảo bối, chờ nó trưởng thành thì sẽ rất khủng bố.”

Diệp Trường Sinh nghiêm túc nói: “Trước giờ ta đều dựa vào chính mình, thần thú có mạnh mẽ hay không, thật ra ta không quan tâm, chỉ cần nó không chết đói là được.”

Sắc mặt Diễm Xích Vũ hơi đổi: “Ta biết, tới bây giờ chủ nhân cũng không dựa vào ngoại lực, vẫn luôn là như vậy.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: “Ngươi nói không sai, ta thích dựa vào người khác nhất, ví dụ như ngươi. Ngươi đã ở bên cạnh ta bao nhiêu năm rồi, ta cũng không cho ngươi đi đánh nhau lần nào.”

Diễm Xích Vũ: “...”

Lời này hết sức đau lòng, tình cảm mà mình đã trả giá bao nhiêu năm bị xem nhẹ đến thế sao?

Trong chớp mắt.

Hỗn Độn Ấu Tể trở về với cái miệng đầy dầu mỡ. Nó đi tới trên vai Diệp Trường Sinh, lập tức ngủ thiếp đi.

Ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn.

Đúng là ngày tháng thần tiên khiến mọi người cực kỳ ghen tị.

Trụ Côn biến mất trong hư không, sương máu cũng dần dần biến mất.

Bên kia, bóng dáng Đạo Tàng Huyền xuất hiện trên một ngọn núi, dõi mắt nhìn về phía Diệp Trường Sinh rời đi.

Hắn ta nâng tay lau mồ hôi trên trán, phát hiện bên cạnh không còn ai cả, trong lòng còn sợ hãi nói: “Đó là Hỗn Độn Thần Thú sao? Nghe đồn Hỗn Độn Tộc có một con Hỗn Độn Thần Thú, nhưng không phải nó đã chết rồi sao?”

“Vì sao bên người Diệp Trường Sinh lại xuất hiện một con Hỗn Độn Thần Thú, rốt cuộc Hỗn Độn Thế Giới đã xảy ra chuyện gì?”

“Với cả Diệp Trường Sinh rời khỏi Hỗn Độn Thế Giới là hắn muốn đi đâu?”

Quá nhiều nghi hoặc, Đạo Tàng Huyền không chút do dự rời đi, tung người vài cái đã biến mất ở trong biển mây.

Hắn ta phụng mệnh đến chém giết Diệp Trường Sinh, kết quả ngay cả người cũng không nhìn thấy, tất cả cường giả đi theo lại trở thành thức ăn trong miệng thần thú.

Hiện tại hắn ta phải mau chóng trở về tổng bộ Địa Ngục để báo lại tình huống của Diệp Trường Sinh, đến lúc đó bọn họ cũng có thể nghĩ ra cách giải quyết.