Chương 1782: Quân Diệt Sinh2
Đạo Linh Nhi nhíu mày, quay đầu nhìn Diệp Linh Khuynh: “Khuynh Nhi, hắn không phải huynh trưởng ngươi.”
Sắc mặt Diệp Linh Khuynh hơi đổi: “Nhưng trên người hắn có hơi thở của huynh trưởng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Dứt lời, người áo đen lấy mặt nạ xuống, lộ ra hai má tuấn lãng phi phàm, quả nhiên giống Diệp Trường Sinh như đúc.
Nhưng hơi thở trên người người này làm cho người ta cảm giác vô cùng lạnh lẽo, nhìn qua không muốn nói chuyện, ngoại trừ sát khí thì chính là sát khí.
“Linh Nhi tỷ tỷ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì”
“Chắc hẳn người này có linh hồn huynh trưởng ngươi.” Vẻ mặt Đạo Linh Nhi ngưng trọng, lẩm bẩm tự nói, một luồng linh hồn đã có thể bồi dưỡng ra tu sĩ mạnh mẽ như vậy, Trường Sinh quả nhiên là tồn tại nghịch thiên.
Quân Dịch An nói: “Có phải hết sức kinh ngạc không, có thể chết ở trong tay hắn là vinh hạnh của ngươi.”
“Diệt Sinh, giết bọn họ.”
Quân Diệt Sinh đánh ra một quyền, quyền này tựa như thiên thạch rơi xuống, Đạo Linh Nhi hơi giơ tay lên nghênh đón.
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ mạnh truyền ra, Diệp Linh Khuynh lộ vẻ nghi hoặc: “Linh Nhi tỷ tỷ, vì sao ngươi không chém giết hắn luôn?”
Đạo Linh Nhi khó xử: “Trong thân thể người này có thần hồn của huynh trưởng ngươi, nếu giết hắn, sợ là sẽ đả thương đến thần hồn của huynh trưởng ngươi.”
“Ta sợ mình không khống chế được sức mạnh.”
Dứt lời, Quân Diệt Sinh bay ngược ra ngoài, hư không bị nghiền nát sụp đổ, trong khoảnh khắc hóa thành một mảnh hư vô.
Vũ trụ sau lưng Đạo Linh Nhi cũng bị nghiền nát, đang không ngừng rơi xuống, giống như tận thế buông xuống.
Nhìn thấy cảnh này.
Sắc mặt mọi người trong sân hơi đổi, biết bọn hắn đã đánh giá thấp thực lực của Đạo Linh Nhi, xem ra nhiều năm như vậy, nàng trưởng thành rất nhanh.
Diệp Linh Khuynh quay đầu nhìn lại: “Linh Nhi tỷ tỷ, không thể giết người này nhưng có thể giết những người khác chứ?”
Đạo Linh Nhi biết tính tình Diệp Linh Khuynh: “Giết đi, một người cũng không giữ, những người này không chết thì đều sẽ trở thành kẻ địch của huynh trưởng ngươi.”
Sắc mặt Diệp Linh Khuynh lạnh như sương giá: “Dám đả thương ca ca ta, bọn hắn đều phải chết.”
Xuy.
Một luồng kiếm quang bay ra trực tiếp cắt về phía đám người Quân Dịch An, mọi người lần lượt ra tay ngăn cản.
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ tung truyền ra, kiếm quang biến mất không thấy, mọi người nhìn Diệp Linh Khuynh, phát hiện nàng lại ra tay lần nữa.
Quân Dịch An lạnh lùng nói: “Một luồng pháp tắc chi linh thì có thể làm nên sóng gió gì.”
Hắn ta vừa dứt lời thì lại hối hận. Trước kia Diệp Linh Khuynh đúng là pháp tắc chi linh, nhưng hiện giờ trải qua tu luyện nhiều năm, nàng đã là pháp tắc chi vương từ lâu.
Pháp tắc không gian trói buộc xuất hiện, trong nháy mắt bao phủ trên người Quân Dịch An.
Vô số kiếm quang đánh mạnh vào trên người hắn ta, Quân Dịch An vung quạt ngọc trong tay, hất bay kiếm khí ra ngoài.
Một tiếng nổ tung truyền ra, quạt ngọc trong tay hắn ta bị nghiền nát, xuất hiện từng vết chằng chịt như muốn nổ tung, trong nháy mắt biến mất không thấy.
Quân Dịch An thấy thần khí bị hủy, vẻ mặt ngưng trọng hẳn lên, biết mình đã đánh giá thấp thực lực của hai nàng.
Dù như thế, hắn ta cũng không bối rối chút nào.
Lần này đến chém giết Đạo Linh Nhi, bọn hắn đã chuẩn bị rất đầy đủ, hai người mạnh thế nào thì cũng khó thoát chết.
Lúc này.
Quân Diệt Sinh lần thứ hai tấn công Đạo Linh Nhi, hơi thở trên người hắn tăng vọt điên cuồng, vô lượng ánh sáng vàng bắn ra.
Một cây kiếm lớn màu vàng xuất hiện trong tay hắn, hai kiếm quang bay ra liên tiếp giống như hai con rồng lớn màu vàng đang gào thét.
“Hồng Mông Kim Tiêu Kiếm!”
Nàng liếc mắt một cái đã nhận ra thanh kiếm này, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng. Trong vũ trụ có hai thanh kiếm từng khiến nàng bị thương nặng.
Một thanh chính là Hồng Mông Kim Tiêu Kiếm.
Một thanh là Cổ Phạm Diệt Đạo Kiếm.
Trăm triệu lần không nghĩ tới Hồng Mông Kim Tiêu Kiếm lại ở trong tay Quân Diệt Sinh.
Ầm.
Ầm.
Kiếm khí màu vàng đánh lui Đạo Linh Nhi, trên cánh tay ngọc của nàng xuất hiện từng vết kiếm, máu tươi chảy ra cuồn cuộn, nhuộm đỏ một bộ áo trắng.
Quân Diệt Sinh thấy Đạo Linh Nhi bị thương, trên gương mặt lạnh như băng không gợn sóng xuất hiện một nụ cười kỳ lạ, âm thanh tang thương cổ xưa vang lên: “Thiên Đạo, gặp được ta, ngươi vĩnh viễn cũng không thể khôi phục như lúc ban đầu.”
Nghe được âm thanh này, trong đầu Đạo Linh Nhi xuất hiện từng hình ảnh: “Ngươi là người kia của Phệ Đạo Cấm Viện.”
Dứt lời, nàng lần thứ hai nhìn về phía Quân Diệt Sinh, trong mắt tràn đầy sự nghi hoặc...
Giờ khắc này.
Cuối cùng Đạo Linh Nhi đã hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
Người có ba hồn bảy phách, ba hồn chia làm thiên hồn, địa hồn, mệnh hồn.
Bảy phách chia làm thiên trùng, linh tuệ, khí, lực, trung xu, tinh, anh.
Sở dĩ Quân Diệt Sinh trông giống Diệp Trường Sinh là bởi vì hắn ta có được thiên hồn của Diệp Trường Sinh.
Đồng thời hắn ta còn có địa hồn và mệnh hồn của hai người khác, bảy phách cũng không thuộc về cùng một người.