Chương 1788: Không ai giả vờ giỏi hơn ngươi…

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1788: Không ai giả vờ giỏi hơn ngươi…

Thấy cảnh này.

Đế Chiến Minh không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể chém giết cường giả Hỗn Nguyên Tộc. Trong lúc bất chợt, một bóng người từ trên cao bay xuất hiện, đứng lơ lửng đứng trước mặt lão tổ Đế Vô Trần của Bất Tử Tộc.

Đế Vô Trần nhìn thấy người tới, sắc mặt lạnh lùng càng thêm ngưng trọng: “Đông Phương Vũ, ngươi lại còn sống.”

Đông Phương Vũ nói: “Thật ngại quá, khiến ngươi giật mình.”

Nói đến đây, ánh mắt hắn ta lướt qua mọi người Bất Tử Tộc, lắc đầu: “Đế Vô Trần, bao nhiêu năm tháng trôi qua, Bất Tử Tộc các ngươi càng ngày càng không được.”

“Nhớ năm đó Đế Vô Thiên thống lĩnh Bất Tử Tộc, các ngươi mạnh mẽ huy hoàng cỡ nào, ai có thể nghĩ đến Bất Tử Tộc sẽ suy bại thành như thế.”

“Đế Vô Trần, ở trước mặt ta, ngươi còn muốn ra tay sao?”

Đế Vô Trần nói: “Do ta không có năng lực, không thể dẫn dắt Bất Tử Tộc đi lên đỉnh cao, nhưng muốn ta đầu hang sao, ngươi đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa.”

Răng rắc.

Răng rắc.

Từng tiếng nổ tung truyền ra, không gian bốn phía Đế Vô Trần bị nghiền nát sụp đổ, ánh sáng vàng nhanh như chớp điên cuồng đánh mạnh vào trên người hắn ta.

Đông Phương Vũ trầm giọng nói: “Ngươi mới tu luyện Bất Tử Thần Công tới tầng thứ bảy, căn bản không thể nào ngăn cản Hỗn Nguyên Sát Lục Trận của ta.”

“An tâm đi thôi, lão phu sẽ thay ngươi chăm sóc nữ tử Bất Tử Tộc.”

Mẹ nó.

Lại là một tên cướp?

Đầu năm nay sao không phải cướp thì là Lao Ái(*)?

((*)Lao Ái: tước Trường Tín hầu, là “sủng thần” của Triệu Thái Hậu trong triều đình nước Tần thời Chiến Quốc trong lịch sử Trung Quốc.)

Dưới chân Đế Vô Trần xuất hiện bảy vầng sáng với màu sắc khác nhau, nếu Diệp Trường Sinh nhìn thấy thứ này, hắn sẽ cảm thấy hơi giống Hồn Hoàn trong tiểu thuyết. (Hồn Hoàn trong Đấu La Đại Lục)

Nhìn ánh sáng vạn trượng bắn ra vô hạn, ít nhất cũng là Hồn Hoàn mười vạn năm mới có ánh sáng như vậy.

Bịch.

Một thương chỉ trời, xoay tròn như cối xay gió, Đế Vô Trần mạnh mẽ lao về phía trước, phá tan Hỗn Nguyên Sát Lục Trận của Đông Phương Vũ.

Bất Tử Thần Công tầng bảy thì sao, có dám cùng chết hay không?

Đông Phương Vũ nhìn Đế Vô Trần xông tới, biết hắn ta chuẩn bị liều mạng với mình: “Hỗn Nguyên Miểu Thiên!”

Một luồng linh khí như sao băng xẹt qua trên không trung, xuyên qua trên vai Đế Vô Trần, hắn ta bay ngược ra sau.

Bất Tử Hoàng Tuyền Thương trong tay bay ra ngoài, mang theo lực công kích không thể ngăn cản, chỉ thẳng lên người Đông Phương Vũ.

Đúng là một cây thương tốt, đáng tiếc nó không thể hiện một phần vạn uy lực khi ở trong tay ngươi.

Dứt lời, Đông Phương Vũ giơ tay lên chuẩn bị thu Bất Tử Hoàng Tuyền Thương đi, nhưng ngay khi hắn ta đụng phải thân thương, một màn kinh khủng đã xảy ra.

Thương ý mênh mông cuồn cuộn bắn ra, trực tiếp đánh bay Đông Phương Vũ ra ngoài, cách đó mấy ngàn trượng, hắn ta mời từ từ ổn định lại, khóe miệng tràn ra máu tươi.

Đông Phương Vũ nhìn Bất Tử Hoàng Tuyền Thương trước mắt, sắc mặt thay đổi: “Hơi thở và ý chí của Đế Vô Thiên?”

Hắn ta thật không ngờ Đế Vô Thiên sẽ dùng cách này để bảo vệ Bất Tử Tộc. Mới vừa rồi do mình sơ suất nên suýt nữa đã bị Bất Tử Hoàng Tuyền Thương làm cho thương nặng.

Đúng lúc này, Đế Vô Trần cũng ổn định lại cách đó không xa, vết thương trên vai khép lại, cánh tay duỗi ra ngoài muốn thu hồi Bất Tử Hoàng Tuyền Thương.

Thế nhưng Bất Tử Hoàng Tuyền Thương lơ lửng trên không trung không trở về trong tay hắn ta, mà là hóa thành một vệt sáng bay tới phía Đế Vô Tình.

Thấy vậy.

Đế Vô Trần và Đông Phương Vũ đều biến sắc, ánh mắt đồng loạt rơi vào trên người Đế Vô Tình, chỉ thấy Bất Tử Hoàng Tuyền Thương tiến vào trong cơ thể Đế Vô Tình.

“Thần Thương chọn chủ, Vô Tình mới là hy vọng của Bất Tử Tộc.”

Trên mặt Đế Vô Trần lộ vẻ hối hận, thân ảnh chợt lóe, vội vàng lướt nhanh tới phía Đế Vô Tình.

Đế Thần nói: “Đại tiểu thư, Bất Tử Hoàng Tuyền Thương nhận ngươi làm chủ, về sau ngươi chính là Tộc trưởng Bất Tử Tộc.”

“Đây là ghi chép rõ ràng trong tổ huấn.”

“Trước tổ đã không có ai có thể làm cho thương này nhận chủ, cho nên ứng cử viên Tộc trưởng đều do các lão tổ quyết định, hiện tại Đại tiểu thư được Thần Thương tán thành, không ai dám nghi ngờ ngươi nữa”

Đế Vô Tình nói: “Ta đã tuyệt vọng với Bất Tử Tộc, cho dù Thần Thương nhận chủ, ta cũng sẽ không làm Tộc trưởng Bất Tử Tộc nữa.”

Dứt lời, Đế Vô Trần đi vào boong thuyền, ánh mắt rơi vào trên người Đế Vô Tình: “Vô Tình, lúc trước do lão tổ ngu muội, về chuyện của phụ thân ngươi, còn xin ngươi bỏ qua.”

“Sau này ngươi chính là Tộc trưởng Bất Tử Tộc, hy vọng của cả tộc đều đặt ở trên người ngươi.”

Đế Vô Tình nói: “Bất Tử Tộc đã không có quan hệ với ta.”

Xoạt.

Xoạt.

Ba người Đông Phương Vũ, Địa Ngục Chi Thần, Thanh Khâu Tuyền của Yêu Tinh Tộc bay xuống, ánh mắt rơi vào trên người Đế Vô Tình. Có thể làm cho Bất Tử Hoàng Tuyền Thương nhận chủ, bọn họ đã chắc chắn rằng Đế Vô Tình chính là dòng chính mạnh nhất Bất Tử Tộc, Bất Tử Huyền Huyết chắc chắn đang ở trên người nàng, đương nhiên sẽ không để Đế Vô Tình dễ dàng rời đi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right