Chương 1790: Không ai giả vờ giỏi hơn ngươi… 3

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1790: Không ai giả vờ giỏi hơn ngươi… 3

Cửu Sắc nói: “Nếu ta nhúng tay vào, các ngươi đều đã chết.”

Nói đến đây, hắn lại lui lại, rũ mắt xuống như đang nghỉ ngơi.

Dương như không hề lo lắng Trụ Côn sẽ có vấn đề, như gió nhẹ mây bay.

Đông Phương Diệu Thiên nói: “Lão tổ, ta đi giết hắn.”

Đông Phương Vũ còn chưa kịp mở miệng thì bóng người đã lao nhanh ra. Trên boong thuyền, Đế Vô Tình thấy trường kiếm trong tay Đông Phương Diệu Thiên, trong nháy mắt đã phát cuồng: “Bất Tử Thương Nộ!”

Sở dĩ nàng trở nên như vậy là bởi Bất Tử Kiếm trong tay Đông Phương Diệu Thiên là binh khí của cha nàng.

Ầm.

Một kiếm va chạm, thân ảnh Đông Phương Diệu Thiên bay ngược ra ngoài, xuất hiện trước mặt bốn người Đông Phương Vũ.

“Cùng nhau ra tay!”

Đông Phương Vũ trầm giọng nói: “Giết nàng, tất cả nơi này sẽ thuộc về chúng ta, khí phi hành này cũng không tệ.”

Dứt lời, năm người đồng thời tấn công Đế Vô Tình, giờ phút này lại là thời khắc mấu chốt nhất của Đế Vô Tình.

Sức mạnh trong cơ thể quá mức táo bạo, nàng hoàn toàn không thể khống chế, nếu mạnh mẽ ra tay thì thân thể sẽ nổ tung mà chết.

“Người của ta, các ngươi cũng dám động.”

“Tốt, tốt, rất tốt.”

Giọng nói giả vờ như vậy, không cần suy nghĩ nhiều cũng biết, nhất định là người đẹp trai nhất vũ trụ đến.

Ngay sau đó.

Diệp Trường Sinh xuất hiện bên người Đế Vô Tình, đầu ngón tay khẽ chạm một cái, vòng xoáy biển máu quanh quẩn trên hư không trong nháy mắt bị dẫn đến trong cơ thể mình.

Cùng lúc đó, hắn đưa một nguồn linh khí vào trong cơ thể Đế Vô Tình: “Lui ra đi!”

Vẻ mặt Đế Vô Tình vô cùng cung kính, nhẹ nhàng nói: “Vâng, Thiếu chủ.”

Thiếu chủ?

Đám người Đông Phương Vũ, Chu Thanh, Thanh Khâu Tuyu đều biến sắc, không thể tin nhìn Diệp Trường Sinh, hắn lại có thể để Đế Vô Tình gọi là Thiếu chủ.

Hiện tại coi như bọn hắn đã hiểu được vì sao Đế Vô Tình vẫn luôn canh giữ trên boong thuyền, thì ra không tiếc bất cứ giá nào, cho dù mất đi tính mạng cũng muốn bảo vệ thiếu niên này.

Đế Vô Tình xoay người rời đi, đi về phía trước hai bước lại ngừng lại, quay đầu nhìn Đông Phương Diệu Thiên: “Thiếu chủ, đừng giết hắn, để lại cho ta.”

Diệp Trường Sinh nói: “Đi đi.”

Đông Phương Diệu Thiên nghe được hai người nói chuyện, cười lạnh một tiếng: “Ngươi cũng xứng giết ta?”

Bởi vì hắn ta phát hiện cấp bậc của Diệp Trường Sinh chỉ là Trụ Thần, cho nên hắn không để Diệp Trường Sinh ở trong mắt.

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Các ngươi không biết ta?”

Đông Phương Diệu Thiên khinh thường, vừa định mở miệng lại bị Đông Phương Hạo Tổ bên cạnh ngăn lại: “Dám hỏi các hạ là ai?”

“Ta tên Trường Sinh, họ Diệp.”

“Về phần xưng hô khác, thật sự quá nhiều, các ngươi cứ xem mà gọi đi!”

Diệp Trường Sinh từ từ mở miệng nói.

Dừng một chút, hắn lại tiếp tục nói: “Hiện tại các ngươi đã biết ta là ai thì để đồ của Bất Tư Tộc lại, còn có tài nguyên trên người các ngươi nữa.”

“Không cần từ chối, ta đây là muốn giúp ngươi giảm bớt tội nghiệt.”

Diệp Trường Sinh?

Hắn chính là Diệp Trường Sinh?

Mọi người theo bản năng lui về phía sau, bọn hắn biết rõ lí do vì sao lại không có được Thái Huyền Trụ Quốc.

Ba người Đông Phương Vũ, Thanh Khâu Tuyền, Chu Thanh trao đổi ánh mắt, mọi người thầm hiểu, lần lượt bay ngược ra sau.

Đây là định chạy trốn.

Nhưng khi bọn hắn xoay người, trong hư không đã xuất hiện hai bóng người, chính là phân thân Hỗn Độn U Minh và phân thân Hư Vô.

Hai phân thân lẳng lặng lơ lửng trên không trung, vô lượng kiếm khí bao phủ dọa mấy người run rẩy.

Nhất là Đông Phương Diệu Thiên, hắn ta âm thầm nuốt nước miếng, mình thật ngu xuẩn, dám nói Diệp Trường Sinh không xứng giết mình.

Xuy.

Xuy.

Hai kiếm quang hạ xuống, bốn người Đông Phương Vũ, Đông Phương Hạo Tổ, Thanh Khâu Tuyền, Chu Thanh hóa thành hư vô.

Đông Phương Diệu Thiên thấy bốn người bị giết trong nháy mắt, trực tiếp sợ tới mức ngất đi.

Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía Đế Thần: “Mang hắn về, đến lúc đó giao cho Vô Tình.”

Thân ảnh Đế Thần chợt lóe, vọt tới phía Đông Phương Diệu Thiên, mà Diệp Trường Sinh đã bắt đầu thu thập tài nguyên, một cái có thể dùng cũng không có.

Cửu Sắc đi tới bên người Diệp Trường Sinh: “Trường Sinh, ngươi rõ ràng đã đột phá một cấp bậc, vì sao phải che giấu thực lực?”

Diệp Trường Sinh nói: “Không thể để người khác cảm thấy ta quá ưu tú.”

Cửu Sắc lẳng lặng nhìn Diệp Trường Sinh, giống như đang nói, không ai giả vờ giỏi hơn ngươi.

Trụ Côn biến mất.

Ba người Diệp Trường Sinh, Cửu Sắc, Đế Thần xuất hiện trên đảo nổi của Bất Tử Tộc. Giờ khắc này, người Bất Tử Tộc đã thoát khỏi nguy hiểm.

Bọn hắn cúi đầu, không dám nhìn Diệp Trường Sinh.

Đế Vô Trần nuốt nước miếng, ép mình phải bình tĩnh lại: “Đa tạ công tử ra tay cứu giúp.”

Diệp Trường Sinh nhìn Đế Vô Trần: “Ngươi nghĩ nhiều rồi, ta chưa từng nghĩ muốn cứu các ngươi, chỉ là không muốn Đế Vô Tình bị thương!”

“Người của Diệp Trường Sinh ta, ai cũng đừng hòng động vào!”

Nói đến đây, hắn không để ý Đế Vô Trần, quay đầu nhìn về phía Đế Thần: “Lúc trước Vô Tình nói qua, nếu ta giúp Bất Tử Tộc hóa giải nguy cơ thì nàng sẽ cho ta thù lao.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right