Chương 1793: Quá mẹ nó cẩu thả

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1793: Quá mẹ nó cẩu thả

Thật sự là người kiếm hợp nhất.

Diệp Trường Sinh hài lòng gật gật đầu, Hỗn Độn Thiên Mệnh Kiếm hóa thành một vệt sáng, xuất hiện trong đan điền của hắn.

Tháp Ngục Kiếm tới gần Hỗn Độn Thiên Mệnh Kiếm, hẳn là muốn cắn nuốt nó tiến vào trong tháp, nhưng khi tháp Ngục Kiếm nhận thấy được hơi thở mà Thiên Mệnh Kiếm phát ra thì lại lặng yên không tiếng động lui đi.

Chí bảo đạt đến trình độ như vậy đã có linh trí cực cao, hiển nhiên tháp Ngục Kiếm đã phát hiện nguy hiểm.

Diệp Trường Sinh thấy một tháp một kiếm ở chung hòa bình thì đi tới cửa vào kết giới, đi tới đi lui.

Ở đây cũng không có cửa sau cho người vào, thật ra ta chỉ thích đi cửa sau.

Dứt lời, linh khí mà cửa vào kết giới phóng thích lại tràn vào trong cơ thể hắn, sắc mặt Diệp Trường Sinh biến đổi, dường như đột nhiên nghĩ tới điều gì đó.

Là do Bất Tử Thiên Hồn?

Lúc trước kết giới ngăn cản hắn, hiện tại lại chủ động muốn làm thân với mình, xem ra không cần đi cửa sau thì cũng có thể đi vào.

Bịch.

Thân ảnh hắn chợt lóe, tiến vào trong kết giới, kế tiếp chính là một đường hầm tối om không nhìn thấy điểm cuối.

Diệp Trường Sinh có cảm giác như bị hố đen cắn nuốt.

Cũng may trong đường hầm này không có bất kỳ nguy hiểm nào, Diệp Trường Sinh bay lên, lòng bàn tay xuất hiện một ngọn lửa, nhìn chung quanh không thu hoạch được gì.

Không biết đã qua bao lâu.

Phía trước đột nhiên xuất hiện một ánh sáng, Diệp Trường Sinh nội liễm tâm thần, biết nơi có ánh sáng hẳn là lối ra.

Cuối cùng ta cũng sắp ra ngoài.

Khi phía sau đường hầm này càng ngày càng hẹp, chỉ có thể một mình đi qua, hắn cũng không dám động linh tinh.

Chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ bị kẹp đau.

Bịch.

Ánh sáng như mặt trời giữa trưa chiếu rọi lên gò má hắn, Diệp Trường Sinh giơ tay che hai mắt, phát hiện mình xuất hiện trong một không gian.

Đây là đâu?

Hình như hắn bị nhốt trong một tòa tháp. Lúc này, hắn đang ở tầng thứ nhất của tháp, hắn từ từ ổn định lại, một màn kỳ quái xảy ra.

Thần tháp Tử Dương trong cơ thể trở nên xao động, lúc nào cũng có thể thoát khỏi cơ thể, trong không gian này tựa hồ có thứ gì đó đang dẫn dắt nó.

Bóng dáng Diệp Trường Sinh chợt lóe, đi thẳng một đường tới đỉnh tháp, nơi này lộng lẫy vàng son, ánh sáng vàng rực rỡ chói mắt.

Dường như cũng không phải nơi kỳ lạ.

Hắn nhìn quanh bốn phía, ánh mắt dừng trên vách tường, thân ảnh bay lên trời, lấy một cái hộp vuông từ trong vách tường ra.

Khi hắn bay xuống, Thần tháp Tử Dương trong cơ thể xuất hiện ngay ở trước mặt, Diệp Trường Sinh biết đồ vật bên trong hộp vuông chính là đầu sỏ làm cho Thần tháp Tử Dương trở nên nóng nảy.

Khi mở hộp vuông ra, một chìa khóa xuất hiện.

Bí thược?

Bí thược tiến vào tầng thứ sáu tàng thư các của Vũ Trụ Cấm Viện?

Ngày đó Dương Thần, Dương Vô Địch đã nói qua, muốn tiến vào tầng thứ sáu Tàng Thư Các của Vũ Trụ Cấm Viện thì nhất định phải tìm được bí thược.

Diệp Trường Sinh chắc chắn chìa khóa trong tay chính là chìa khóa hắn muốn tìm, hiện tại Thần tháp Tử Dương nóng nảy như thế, xem ra là tầng thứ sáu xảy ra vấn đề.

Bí thược ở trong tay, hắn nên tiến vào xem một chút.

Xoạt.

Hắn tiến vào trong Thần tháp Tử Dương, rất nhanh đã đi tới tầng năm Tàng Thư Các của Vũ Trụ Cấm Viện. Giờ khắc này, Dương Vô Địch nhìn cửa vào tầng sáu trước mắt, trên mặt lộ vẻ lo lắng.

Dương Vô Địch thấy Diệp Trường Sinh đến: “Chủ nhân, vật chết trong tầng sáu lại sống lại, đột nhiên trở nên điên cuồng.”

Diệp Trường Sinh từ từ giơ tay lên, chìa khóa xuất hiện ở giữa ngón tay: “Chắc hẳn là vì cái này.”

Dương Vô Địch khiếp sợ nói: “Chủ nhân, ngươi lại tìm được bí thược.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Chủ nhân, ngươi định tiến vào tầng sáu sao?”

Diệp Trường Sinh nói: “Nói chuyện với nó trước.”

Dứt lời, hắn dời bước đi tới lối vào tầng sáu: “Nói chuyện đi!”

Âm thanh vang vọng, không ai trả lời.

Diệp Trường Sinh cười khổ một tiếng, không nghĩ tới sinh linh ở tầng sáu này còn rất cá tính: “Nếu không muốn nói chuyện thì ra sẽ rời đi!”

“Dùng bí thược mở ra cấm chế, chúng ta gặp mặt nói chuyện!”

Một giọng nói già nua khàn khàn vang lên bên tai Diệp Trường Sinh, âm thanh này vô cùng lạnh lẽo, khiến người ta sởn tóc gáy.

Đúng vậy, chính là truyền âm.

Gặp mặt nói chuyện?

Cái quái gì vậy, hắn cũng không hiểu lắm, nếu thả ra ra mà hắn cắn mình một cái thì làm sao bây giờ?

Cấp bậc tăng lên, nhưng mọi việc vẫn phải dùng nhiều não, lúc này không thể qua loa cẩu thả.

Cuộc sống chính là như vậy, nên dùng não thì dùng não, nên liều lĩnh thì liều lĩnh.

“Thế nào, lấy được bí thược cũng không dám thả ta ra ngoài?”

“Lá gan nhân loại bây giờ đã nhỏ như vậy sao?”

Truyền âm lại vang lên, Diệp Trường Sinh giật mình, nghe ý trong lời nói, sinh linh tầng sáu không phải là nhân loại?

Vậy thì dễ rồi.

Diệp Trường Sinh nói: “Tốt nhất ngươi nên im lặng một chút, không nên dùng phép khích tướng!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right