Chương 1826: Hệ thống điên cuồng ban thưởng 2
Diệp Trường Sinh nói: “Phụ thân, ngươi và mẫu thân ở đâu, chờ ta bận xong, đi đón các người về nhà.”
Diệp Chiến Thiên nói: “Phàm Vũ Trụ.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Ta nhớ kỹ, phụ thân không cần lo lắng cho con, lang bạt bên ngoài nhiều năm như vậy, không phải ta vẫn bình yên vô sự sao?”
Diệp Chiến Thiên lại nói: “Trường Sinh, ngươi nhất định phải cẩn thận Vũ Trụ Cấm Viện, trước khi đến thành Phóng Trục, ta đã đi qua Hư Vô Chi Địa một lần.”
“Thực lực và nội tình của Vũ Trụ Cấm Viện rất mạnh. Ngươi không nên một mình đối mặt với bọn hắn.”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt cười: “Ta làm việc cũng không lỗ mãng, phụ thân nhanh chóng khởi hành đi.”
Cuối cùng Diệp Chiến Thiên vẫn rời đi.
Chỉ để lại Diệp Trường Sinh một mình lơ lửng trên không, nhìn theo Diệp Chiến Thiên biến mất ở bầu trời.
Chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó, chính mình cũng sẽ có huynh đệ tỷ muội.
Nhà.
Trong đầu Diệp Trường Sinh đột nhiên xuất hiện từ này, nhà thể hiện sự ấm áp, là bến đỗ hạnh phúc.
Hắn lắc đầu: “Ta không xứng!”
Ít nhất hiện tại hắn thật đúng là không xứng, không cần hỏi vì sao, hỏi chính là không xứng.
...
Giờ khắc này.
Trong thành Phóng Trục.
Hai người Hoàng Hoàng, Cửu Sắc đã tấn công tiên cung của Phóng Trục Chi Thần, ngoại trừ người Hoàng Tộc còn có Môn chủ Long Bác và cường giả của Khí Kiếm Môn.
Hiện tại trong thành Phóng Trục chỉ còn lại Hoàng Tộc, Khí Kiếm Môn và Mộ Thần Tông, về phần Tội Ác Thần Tông đã bị Diệp Trường Sinh xóa bỏ.
Không có đám người Khương Thương Lan, Chu Nguyên, thế lực còn sót lại của Phóng Trục Chi Thần quả thực không chịu nổi một kích.
Thật ra không biết, sau khi Khương Thương Lan rời khỏi hố đen, hắn ta đã mang cường giả dưới trướng đi, còn lại chỉ là một vài người dựa vào Khương Thương Lan.
Mấy người đó ở trước mặt đám người Hoàng Hoàng, Cửu Sắc, Long Bác, quả thực là không chịu nổi một kích.
Sau khi tiến vào tiên cung, đập vào mắt là một mảnh hỗn loạn, giống như bị người cướp bóc một phen.
Long Bác nói: “Thành Phóng Trục không còn Phóng Trục Chi Thần, thời đại của hắn đã kết thúc.”
Hoàng Hoàng cười nói: “Tất cả đều nhờ Diệp công tử, vừa nghĩ đến Khương Thương Lan tàn sát nhiều tu sĩ như vậy, thật muốn bầm thây hắn thành vạn đoạn.”
Sắc mặt Long trầm xuống: “Sau lưng Khương Thương Lan có Hỗn Độn Thiên Thần Tộc ủng hộ, chính bọn hắn đã biến thành Phóng Trục thành nơi chướng khí mù mịt, hiện giờ hết thảy đã yên ổn, chúng ta có thể sống một cuộc sống yên tĩnh ở đây.”
Hoàng Hoàng nói: “Kết cấu vũ trụ biến hóa quá nhanh, sau này thành Phóng Trục cũng sẽ không thái bình, Hắc Ám Cấm Khu có dị động, một khi phong ấn của Hắc Ám Thần Tộc bị phá vỡ, người gặp nạn đầu tiên vẫn là thành Phóng Trục.”
Long Bác tự nhiên biết Hắc Ám Cấm Khu nguy hiểm. Bọn hắn ở thành Phóng Trục nhiều năm, Hắc Ám Cấm Khu vẫn bình tĩnh, nhưng gần đây đột nhiên lại có dị động, tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, thật sự khó có thể đoán trước.
Đúng lúc đó.
Thân ảnh Diệp Trường Sinh xuất hiện trước tiên cung, đám người Hoàng Hoàng, Cửu Sắc, Hoàng Cửu vội vàng tiến lên.
Hoàng Hoàng trầm giọng nói: “Đa tạ Diệp công tử ra tay đánh bại Phóng Trục Chi Thần, cho thành Phóng Trục sự thái bình.”
Diệp Trường Sinh cười nói: “Tộc trưởng Hoàng Tộc khách khí rồi.”
Hoàng Hoàng quay đầu nhìn về phía Long Bác: “Long huynh, vị này chính là Diệp công tử.”
Long Bác ôm quyền: “Môn chủ Khí Kiếm Môn Long Bác, gặp qua Diệp công tử.”
Ánh mắt Diệp Trường Sinh dừng trên người Long Bác, trên mặt hiện lên vẻ nghi hoặc, người này rõ ràng là một vị kiếm tu, vì sao thế lực lại gọi là Khí Kiếm Môn?
Vốn là người xa lạ, hắn cũng lười hỏi.
“Cửu Sắc, ngày mai chúng ta rời khỏi thành Phóng Trục!”
Cửu Sắc gật đầu: “Cũng nên xuất phát, mấy ngày nay Hắc Ám Cấm Khu có dị động, nếu không đi, sợ chậm thì sinh biến.”
Hoàng Hoàng nghe được hai người nói chuyện, sắc mặt hơi đổi: “Diệp công tử muốn đi tới Hắc Ám Cấm Khu?”
Diệp Trường Sinh nói: “Ta vốn muốn đi tới Hắc Ám Cấm Khu, chỉ là đi ngang qua thành Phóng Trục mà thôi.”
“Cửu Sắc, ngươi không nói cho Tộc trưởng Hoàng Tộc mục đích này của chúng ta sao?”
Cửu Sắc lắc đầu, trầm giọng nói: “Không có.”
Hoàng Hoàng vội vàng nói: “Diệp công tử, Hắc Ám Cấm Khu phong ấn Hắc Ám Thần Tộc, năm tháng vô tận trôi qua, nơi đó vẫn bị bóng tối bao trùm, bất kỳ sinh linh nào tiến vào trong đó đều sẽ bị bóng tối cắn nuốt.”
Nói đến đây, ánh mắt hắn rơi vào trên người Cửu Sắc: “Lão Cửu, ngươi không nói cho Diệp công tử Hắc Ám Cấm Khu có bao nhiêu hung hiểm sao?”
Cửu Sắc nói: “Không cần, lúc trước Trường Sinh đã giao thủ với Hắc Thiên Tử, Hắc Thiên Tử thất bại chạy trốn đến Hắc Ám Cấm Khu, Trường Sinh lúc này mới đuổi theo.”
Hoàng Hoàng: “...”
Long Bác: “...”
Tất cả mọi người đều hít một ngụm khí lạnh, tu sĩ trẻ tuổi như Hoàng Cửu đương nhiên không biết sự mạnh mẽ của Hắc Thiên Tử, nhưng mọi người nghe được Hắc Thiên Tử chạy về Hắc Ám Cấm Khu, trong lòng không khỏi thầm kinh hãi.