Chương 1828: Có thể, có thể? 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2,713 lượt đọc

Chương 1828: Có thể, có thể? 2

Thế mà bọn hắn lại dám bí mật trộm cắp rất nhiều thi thể như vậy, đồng thời cũng luyện chế thành con rối bị nguyền rủa.

Có thể thấy, Mộ Thần Tông đã chuẩn bị cho hôm nay rất lâu rồi.

Xoạt.

Xoạt.

Mộ Quỷ lại dẫn người tấn công Hoàng Hoàng, hai bóng người bay lên không trung, xuất hiện trong hư không.

Hoàng Hoàng biết nếu tiếp tục chiến đấu thì thành Phóng Trục sẽ bị san bằng.

Lúc này.

Lão tổ Hoàng Tộc, Khí Kiếm Môn dẫn người xuất hiện. Khi nhìn thấy bóng dáng trong hư không thì lúc đầu mọi người đều kinh ngạc, ánh mắt tràn đầy hoài nghi.

Ngay sau đó, bọn hắn đã nhận ra được mánh khóe, biết rằng cường giả đã từng mạnh mẽ trong gia tộc đã bị luyện chế thành một con rối bị nguyền rủa.

Tất cả mọi người đều không chút do dự ra tay ngay, đã là con rối bị nguyền rủa thì còn quan tâm hắn có phải trưởng lão trong tộc làm gì, giết là xong.

Nếu không, ngay cả mạng nhỏ cũng không còn

Trong hư không.

Cửu Sắc đứng bên cạnh Diệp Trường Sinh: “Trường Sinh, ta sẽ đi giúp lão Hoàng trước, nếu không lát nữa hắn sẽ bị người đánh chết.”

“Đi thôi!” Diệp Trường Sinh khẽ nói, bóng dáng lóe lên, hắn đi tới trước mặt người áo đen đang đứng trên lầu các: “Thiên Chú Tộc, nguyền rủa trên người mọi người trong thành đều bắt nguồn từ ngươi.”

Người áo đen hơi nheo mắt lại, nhìn Diệp Trường Sinh: “Phải thì thế nào?”

Diệp Trường Sinh nói: “Không sao, ta chỉ hỏi thôi.”

Người áo đen nói: “Đừng hỏi một cách mù quáng, bằng không ngươi sẽ giống như bọn hắn.”

Xoẹt.

Một thanh kiếm bay ra, lập tức xuyên thủng mi tâm của người áo đen.

Một luồng linh hồn thoát ra, kinh ngạc nhìn Diệp Trường Sinh, kiếm của hắn quá nhanh.

Không kịp chuẩn bị chút nào, trong tích tắc hắn ta đã bị một thanh kiếm giết chết, người áo đen nổi giận đùng đùng: “Sao ngươi lại ra tay với ta!”

Diệp Trường Sinh nói: “Thấy ngươi không vừa mắt, lý do này đã đủ chưa?”

Người áo đen chết lặng, không thể tin được Diệp Trường Sinh lại kiêu ngạo như vậy: “Dám làm kẻ thù của Thiên Chú Tộc ta, bất kể ngươi là ai, ngươi đều sẽ chết rất thảm hại.”

Xoẹt.

Một kiếm khác bay ra, nhanh như tia chớp, đánh vỡ linh hồn thể của người áo đen.

Nói nhảm nhiều quá.

Ngay sau đó.

Một giọt máu xuất hiện trong lòng bàn tay Diệp Trường Sinh, linh khí bao bọc hóa thành vô số đạo, từng câu bùa chú kỳ lạ xuất hiện, giống như một cơn mưa bất chợt từ trên trời rơi xuống.

Mưa máu rơi xuống, chui vào cơ thể của người áo đen trên đường lớn, trong chốc lát, phong ấn nguyền rủa trong cơ thể mọi người được giải trừ.

Tất cả bọn hắn đều mờ mịt đứng trên đường lớn, ngay sau đó bọn hắn nhìn về phía Diệp Trường Sinh, lần lượt khom người thi lễ.

Trong lòng mọi người đều biết rõ, chính Diệp Trường Sinh đã giúp bọn hắn giải trừ phong ấn, đồng thời, lời nguyền trong cơ thể mấy Mộ Quỷ và những người khác cũng biến mất.

Không còn phong ấn nguyền rủa, bọn hắn ngay lập tức mất đi sự sống và trở thành xác chết một lần nữa.

Diệp Trường Sinh liếc mắt nhìn Cửu Sắc: “Đi thôi!”

Hai người đạp không rời đi, chẳng mấy chốc đã đến bên ngoài thành Phóng Trục. Trong khi bọn hắn rời đi, tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên.

[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, có đánh dấu thành Phóng Trục ngay không?]

[Đinh, nhắc nhở chủ nhân đã hoàn thành nhiệm vụ cứu vớt thành Phóng Trục, được hệ thống ban thưởng tín ngưỡng lực, có nhận luôn không?]

Tâm thần Diệp Trường Sinh khẽ động, hắn không chút do dự: [Đánh dấu ngay.]

[Đinh, chúc mừng chủ nhanh đã đánh dấu thành công thành Phóng Trục, nhận được một Quang Minh Thần Cách.]

Diệp Trường Sinh lại nói: [Nhận ngay tín ngưỡng lưc.]

[Đinh, chúc mừng chủ nhân có được ngàn vạn tín ngưỡng lực, lĩnh ngộ thần thông tín ngưỡng – Tịnh Hóa Vạn Giới.]

Hệ thống vừa dứt lời, Diệp Trường Sinh nhíu mày, nhanh chóng kiểm tra hai phần thưởng mà hệ thống đưa ra.

Quang Minh Thần Cách, không biết sau khi dung hợp sẽ được thần thông gì.

Tịnh Hóa Vạn Giới, sử dụng nó có thể làm suy yếu sự tấn công, uy áp, thực lực của kẻ thù, đồng thời có thể xua đuổi mọi trói buộc.

Diệp Trường Sinh nhếch môi cười, hiển nhiên rất hài lòng với hai phần thưởng này.

Cửu Sắc quay đầu lại nhìn: “Trường Sinh, ngươi nghĩ tới chuyện gì mà vui vẻ vậy?”

Diệp Trường Sinh nói: “Không có, chỉ là ta có chút hưng phấn khi nghĩ rằng mình sẽ đến Hắc Ám Cấm Khu ngay bây giờ.”

Cửu Sắc: “...”

Đúng là một người kỳ lạ, những người khác luôn thận trọng khi đến những nơi nguy hiểm, nhưng Diệp Trường Sinh lại rất phấn khích.

Lúc này.

Trên hư không.

Từng bóng người đột nhiên buông xuống, chặn đường đi của hai người. Diệp Trường Sinh trong nháy mắt nhận ra nữ tử áo trắng trong đám đông chính là người bị hắn đánh bay ra ngoài trong lúc tham gia tuyển chọn thi đấu.

Lúc đó, hệ thống yêu cầu hắn ngăn cản nữ tử này tiến vào hố đen Phóng Trục, hiện tại thì hay rồi, người ta đã tìm tới cửa.

Một lão giả áo trắng tiên phong đạo cốt đi tới trước mặt Diệp Trường Sinh: “Lão phu Đường Cửu Môn của Thiên Tiên Tộc, gặp qua Diệp công tử.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right