Chương 320: Về sau chúng ta còn có cơ hội gặp lại không?
Diệp Trường Sinh vội vàng nói: “Tiền bối, ngươi đã là Thần Thú, hẳn là có truyền thừa và chí bảo, có thể truyền cho ta một ít hay không, gặp nhau chính là duyên phận, tiền bối nói có đúng hay không?”
Thôn Thiên Bỉ Mông nói: “Ngươi nắm giữ huyết mạch Thần Ma Tộc, chỉ cần tu luyện công pháp Thần Ma Tộc, tương lai là chúa tể của vũ trụ này.”
“Công pháp của Bỉ Mông tộc không thích hợp với ngươi, có điều ở chỗ này ta có giữ lại một bộ công pháp của nhân loại, sẽ cho ngươi.”
Ngay sau đó, bên trong hư không xuất hiện từng chữ viết cổ quái, giống như nòng nọc nhỏ tràn vào trong đầu Diệp Trường Sinh.
Sắc mặt Diệp Trường Sinh thay đổi, âm thanh khẽ run nói: “Đây là…”
Trong Thần Thú Cung.
Diệp Trường Sinh rơi vào rung động, nhìn công pháp xuất hiện trong đầu, sắc mặt chợt thay đổi, quyển công pháp này lại là…
Phù Điển.
Đây là công pháp do phù sư để lại, trong đó ghi lại đủ loại phương pháp khắc dấu phù văn, đơn giản chính là một bộ công pháp vô thượng.
Diệp Trường Sinh xem qua một lần, Bạo Kiếm Phù, Ẩn Thân Phù, Không Gian Phù trng đó đều khiến người ta rung động, nếu hắn học được khắc dấu phù văn trong Phù Điển, thực lực sẽ tăng lên lần nữa trên diện rộng.
Nhất là Ẩn Thân Phù, khi sử dụng có thể giết người một cách lặng yên không tiếng động, lại thêm kiếm đạo vô địch của hắn.
Ha ha…
Diệp Trường Sinh cười phóng đãng một cách không tử tế.
Nhận ra được ánh mắt của Thôn Thiên Bỉ Mông, Diệp Trường Sinh nói: “Đa tạ công pháp của tiền bối, về sau chúng ta còn có cơ hội gặp lại không?”
Thôn Thiên Bỉ Mông nói: “Đương nhiên, chúng ta sẽ gặp lại, lần hiện thân này chính là kết duyên vì ngươi, ngày sau gặp lại còn xin các hạ chiếu cố Bỉ Mông Tộc chúng ta.”
Diệp Trường Sinh nói: “Tiền bối yên tâm, ân tình này khắc trong tim, ngày khác nếu Bỉ Mông Tộc gặp nạn, ta nhất định sẽ toàn lực ứng phó.”
Thôn Thiên Bỉ Mông gật gật đầu: “Đã như vậy, hồn thú Bỉ Mông để lại cho ngươi, sau này nếu có nguy hiểm, hồn thú này có thể bảo vệ ngươi một mạng.”
Diệp Trường Sinh nhìn hồn thú Bỉ Mông bay xuống trước mặt: “Tiền bối, hồn thú này có thể ngăn cản được một kích của cấp gì?”
Thôn Thiên Bỉ Mông suy nghĩ trong nháy mắt: “Cấp này, vô địch.”
Nói đến đây, lão ta ngừng một chút, tiếp tục nói: “Tiểu hữu, xin từ biệt, chờ mong gặp lại ngươi lần nữa.”
“Bảo vệ tốt Thần thú bên cạnh ngươi, tương lai của nó là vô hạn, sẽ là trợ giúp mạnh mẽ nhất cho ngươi.”
Diệp Trường Sinh tiếp nhận hồn thú Bỉ Mông, ngẩng đầu nhìn lại về hư không, phát hiện Thôn Thiên Bỉ Mông đã biến mất không thấy.
Đúng lúc này.
Âm thanh hưng phấn của con gà con truyền đến: “Chủ nhân, thật nhiều thú hạch, ta lại muốn thăng cấp.”
Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn bả vai: “Gà con, ngươi nếu lại thăng cấp, so với nhân loại thì có cấp gì?”
Gà con kiêu căng nói: “Nhân loại và gà đều yếu như nhau, không đúng, yếu như sâu kiến, nếu ta lại thăng cấp, nhất định có thể đánh bại chủ nhân.”
Diệp Trường Sinh: “…”
Gà con lại nói: “Có điều lần thăng cấp này, cần thời gian tương đối dài, có thể kéo dài ba năm.”
Nói đến đây, nó ngừng một chút, tiếp tục nói: “Chủ nhân, ở đây không phải xuất hiện một thú Bỉ Mông sao.”
Diệp Trường Sinh giật mình: “Không tệ, Thần thú Thôn Thiên Bỉ Mông.”
Gà con chẳng thèm ngó tới: “Thần thú cái gì, thời điểm lão tử ở cấp cao nhất, vài phút là đánh nổ nó, đáng tiếc bây giờ không được, ngược lại nó đã trở thành Thần thú.”
Diệp Trường Sinh kinh hãi ngạc nhiên, không thể tin nói: “Gà con, thời kỳ cao nhất của ngươi có thể đánh bại Thôn Thiên Bỉ Mông sao, thật hay giả?”
Vẻ mặt gà con phiền muộn, chậm rãi mở miệng nói: “Nhớ lại năm đó ở Thần Thú Giới, lão tử cũng là tồn tại chí cao vô thượng, không có việc gì thì ăn chút Thần Long, thú Bỉ Mông, Thao Thiết các loại, những thú kia biến thành cô nương ở Thần Thú Giới có ai lại không muốn ở bên cạnh ta, nghĩ một chút đến thời gian đó, thoải mái, thoải mái.”
Diệp Trường Sinh ghé mắt nhìn gà con: “Ngươi như thế nào lại chảy nước miếng, bộ dáng này thật sự rất phóng đãng.”
Gà con nói: “Chủ nhân, ngươi không hiểu, thời gian có loại mỹ nhân kia làm bạn là khiến người ta say mê cỡ nào, nhìn ánh mắt đơn thuần của chủ nhân thì biết chưa từng được hưởng cuộc sống như vậy.”
Diệp Trường Sinh nói: “Trái ôm phải ấp, mỹ nhân trog lòng, loại ngươi nói này ta đã khinh thường từ lâu.”
“Không nghĩ tới chủ nhân vẫn là người trong đồng đạo, thất kính thất kính.” Gà con sợ hãi, tiếp theo lại nói: “Chủ nhân, trước hết ta thăng cấp, về sau cùng đi khắp nơi tìm mỹ nữ, ta mang ngươi theo.”
Diệp Trường Sinh: “…”
“Cút nhanh lên, ngươi là một con gà không đứng đắn.”
Gà con hóa thành một tia sáng tiến vào trong Thương Khung Thần Cung, bên tai Diệp Trường Sinh lại vang lên giọng nói của nó: “Chủ nhân, sớm muộn sẽ có một ngày ngươi sẽ biết, ta cường đại cỡ nào.”
…