Chương 324: Hắn ta... Lại còn sống!
Nói xong.
Thân ảnh hắn chợt lóe, đi tới bên cạnh Thiên Khô lão nhân: "Thiên Khô, ngươi còn có phải dẫn ta đi Thần Ma Tộc, cho nên ngươi không thể có bất kỳ sơ suất nào, trận chiến này chúng ta sóng vai chiến đấu.”
"Vạn Thần Vực không thể chứa được Thần Ma Tộc, vậy chúng ta sẽ giết ra một mảnh trời đất thuộc về mình."
Giọng nói Thiên Khô lão nhân có chút nghẹn ngào: "Thiếu chủ trở về, Thần Ma Tộc nhất định sẽ lại đi đến đỉnh cao, nếu ngày xưa Thần Ma Tộc còn ở đây, những người này há dám kiêu ngạo như vậy.”
Nghĩ đến bộ dáng ngày xưa chúng thế lực cúi đầu khom lưng trước mặt Thần Ma Tộc, thật sự là hổ lạc xuống đồng bằng bị chó bắt nạt.
Ngay sau đó.
Hai người một trước một sau tiến lên, chém giết đám người các thế lực, nơi đi qua, máu nhuộm bầu trời xanh, thi thể bay lên.
Ánh mắt Bách Lý Minh Tà rơi vào trên người Thiên Khô lão nhân, tức giận nói: "Lão đầu này điên rồi, lại dám đối địch với các thế lực Vạn Thần Vực, còn tưởng rằng là lúc Thần Ma Tộc huy hoàng sao, hiện tại hai người bọn hắn, quả thực chính là tự tìm đường chết.”
Vừa dứt lời, trên hư không, một đoàn vòng xoáy thật lớn xuất hiện, cường giả Thiên Đạo Điện buông xuống, lão giả áo đen cầm đầu rơi xuống trong chớp mắt, ánh mắt rơi vào trên người Thiên Khô lão nhân.
"Hắn ta... Lại còn sống!”
Trên cửu thiên.
Từng bóng người lăng không rơi xuống, uy áp mênh mông bao phủ, mười người đứng ngạo nghễ trên không, ánh mắt đồng loạt dừng lại trên người Diệp Trường Sinh và Thiên Khô lão nhân.
Bách Lý Minh Tà nhìn về phía người trước mắt, khom người một cái: "Minh Tà gặp qua Chấp Pháp trưởng lão.”
Lý Tầm Nhạc lạnh nhạt nói: "Thiếu điện chủ không cần đa lễ, kế tiếp Thiên Khô lão nhân giao cho mười người chúng ta, Thiếu điện chủ chém chết Diệp Trường Sinh là được.”
Bách Lý Minh Tà trầm giọng nói: "Chấp Pháp trưởng lão yên tâm, không có lão đầu này, Diệp Trường Sinh tất phải chết không thể nghi ngờ.”
Vẻ mặt Lý Tầm Nhạc nghiêm túc: "Thiếu điện chủ chớ sơ suất, Diệp Trường Sinh chính là Thiếu chủ Thần Ma Tộc, sự xuất hiện của hắn sẽ làm rối loạn cục diện ở Vạn Thần Vực.”
Bách Lý Minh Tà lạnh nhạt bình tĩnh khinh thường nói: "Chấp Pháp trưởng lão nhìn xem, cường giả các thế lực ở Vạn Thần Vực đều có mặt ở đây, Diệp Trường Sinh làm sao có thể chạy trốn, cho dù hắn có cánh, cũng đừng hòng rời đi.”
Lý Tầm Nhạc nói: "Tiểu tâm sử đắc vạn niên thuyền(*), chớ vì nhất thời sơ sẩy, mà chôn vùi tính mạng của mình.”
((*)Tiểu tâm sử đắc vạn niên thuyền: ý là trong mọi việc xử sự phải suy xét kĩ lưỡng trước sau mới mong đạt được thành quả lâu bền.)
Nói đến đây, ánh mắt lão ta dừng trên người Thiên khô lão nhân, tiếp tục nói: "Chấp Pháp trưởng lão nghe lệnh, cùng nhau chém giết Thiên Khô lão nhân.”
Chính ngay phía trước, Thiên Khô lão nhân phát hiện mấy người Lý Tầm Nhạc đến, ghé mắt nhìn Diệp Trường Sinh: "Thiếu chủ, mấy người này là cường giả không tồi của Thiên Đạo Điện, ngày xưa bọn hắn ngay cả tư cách mang dây giày cho ta cũng không có, chỉ là hiện tại trên người ta có thương tích, thực lực không bằng trước kia.”
“Thiên Khô, cái này cho ngươi!” Diệp Trường Sinh giơ tay đưa một bình nước sinh mệnh cho Thiên Khô lão nhân, theo đó lại nói: "Thiên Khô, cấp của mười người này là gì.”
Thiên Khô lão nhân nhìn bình ngọc trước mặt: "Thiếu chủ, cấp bậc của mười người này ít nhất là Thần Tướng, cũng không phải là tồn tại mạnh nhất của Thiên Đạo Điện.”
Diệp Trường Sinh híp mắt, trong lòng hoảng sợ, rốt cục nhìn thấy cấp Thần Tướng, thực lực như vậy thế mà còn không phải là mạnh nhất Thiên Đạo Điện, xem ra hắn hiểu quá ít về Vạn Thần Vực.
Tiếp theo, hắn đưa nước sinh mệnh đưa cho Thiên Khô, ghé mắt nhìn về phía Đạm Đài Tú: "Thành chủ, nếu như ngươi khôi phục đến cao nhất, rốt cuộc là cấp gì.”
Đạm Đài Tú suy nghĩ trong nháy mắt: "Có thể đạt tới tầng thứ ba cấp Thần Tướng.”
Kỳ thật nàng ta có thể mạnh hơn, thế nhưng do thân phận của nàng ta, chỉ có thể đạt tới tầng thứ ba cấp Thần Tướng.
Diệp Trường Sinh gật gật đầu, đưa nước sinh mệnh cho Đạm Đài Tú: "Thành chủ, kế tiếp ngươi khôi phục thực lực thật tốt.”
Giờ khắc này.
Thiên Khô lão nhân đã uống nước sinh mệnh, lực lượng sinh mệnh cường đại nhanh chóng đi trong kỳ kinh bát mạch, bệnh ngầm trong cơ thể bắt đầu khôi phục, trên hai má cũng tràn ngập sự sống.
Cả người trong nháy mắt giống như trẻ hơn trăm tuổi.
Diệp Trường Sinh đi tới bên cạnh Thiên Khô lão nhân” "Như thế nào, nước sinh mệnh không đủ?”
Thiên Khô lão nhân nói: "Thiếu chủ, vật này thật sự là quá trân quý, không nên lãng phí trên người lão nô.”
“Cứ việc uống, đảm bảo no!” Diệp Trường Sinh cười nói, khẽ giơ tay lên, mười cái bình ngọc trong tay xuất hiện, "Không vội đánh, uống một ngụm thuốc trước.”
Thiên Khô lão nhân không chút do dự, trực tiếp thu nước sinh mệnh vào trong tay, lão ta hiểu được ý tứ của Diệp Trường Sinh.