Chương 326: Chẳng lẽ không có Thần Ma Tộc, sẽ không có vận rủi?
Diệp Trường Sinh nhìn Chiến Ninh: "Thật đúng là không sợ chết, một kiếm vĩnh hằng!”
Xuy...
Một kiếm vĩnh hằng.
Kiếm quang dừng ở trên hư không, kiếm khí cao ngất chỉ thẳng vào trên người Chiến Ninh, tựa như một mũi nhọn, vĩnh viễn không thay đổi.
Chiến Ninh vốn tưởng rằng ở trước mặt mình, Diệp Trường Sinh tất sẽ lựa chọn đánh lén, dù sao cấp bậc của hắn ta cao hơn Diệp Trường Sinh nhiều lắm.
Cứng rắn chiến đấu chính diện, Diệp Trường Sinh không có chút phần thắng nào.
Nhưng hắn ta tuyệt đối không ngờ, Diệp Trường Sinh thế mà cứng rắn với hắn ta, hơn nữa uy áp một kiếm này kinh khủng như thế.
Kiếm đạo thần thông giết khoảng không, hơi thở khủng bố làm cho hắn ta cảm thấy nguy hiểm, một cỗ sợ hãi đến từ chỗ sâu trong linh hồn, trong nháy mắt tập kích toàn thân.
Chiến Ninh vận hành Cửu Chuyển Chiến Thể, trên người hắn ta xuất hiện vô số ánh sáng vàng, phù văn kì lạ quanh quẩn, giơ tay lên một thương xuyên qua, nghênh đón uy áp một kiếm trong hư không.
Oanh.
Oanh.
Tiếng nổ trời vang lên, thân ảnh Chiến Ninh bay ngược ra sau, cây thương bạc trong tay từng tấc từng tấc đứt gãy, hóa thành bột mịn biến mất trên không trung.
Thân ảnh Diệp Trường Sinh mãnh liệt lao về phía trước, kiếm Vĩnh Hằng trong tay từ dưới lên, một kiếm cắt không gian bay ra.
Muốn chia Chiến Ninh làm hai.
Thấy một màn như vậy.
Trong lòng Chiến Vạn Cổ thầm kêu không tốt, thân ảnh chợt lóe, xuất hiện trước mặt Chiến Ninh, một quyền oanh kích ra, nện vào kiếm quang.
Oanh.
Kiếm quang bắn ra, thân ảnh Chiến Vạn Cổ lui về phía sau hai bước, cúi đầu nhìn về phía bàn tay, phát hiện trên mu bàn tay xuất hiện dấu vết nổ tung, tựa như mạng nhện.
Trong lòng hắn ta vô cùng hoảng sợ, không nghĩ tới uy áp một kiếm của Diệp Trường Sinh thế mà đánh vỡ phòng ngự thân thể của hắn ta.
Kiếm uy này thật sự quá kinh khủng.
Phải biết rằng thân thể phòng ngự của tu sĩ Chiến Tộc là nghịch thiên, nhất là Chiến Vạn Cổ là tu sĩ cấp Chuẩn Thần như vậy.
Coi như là giao chiến với cường giả cấp Chuẩn Thần cũng không có người dễ dàng có thể đánh vỡ phòng ngự của hắn ta.
Trong lúc nhất thời.
Vẻ mặt Chiến Vạn Cổ trở nên ngưng trọng, Diệp Trường Sinh còn khủng bố hơn trong tưởng tượng của hắn ta.
Bốn lão Chiến Tộc tiến lên, đứng ở hai bên Chiến Vạn Cổ, ánh mắt năm người rơi vào trên người Diệp Trường Sinh, uy áp mênh mông bao trùm, chiến ý ngập trời bắn ra.
Vẻn vẹn chỉ có năm người, nhưng chiến ý phóng thích trên người bọn hắn, mạnh hơn thiên quân vạn mã rất nhiều.
Diệp Trường Sinh nhìn năm người trước mắt, lạnh nhạt bình tĩnh nói: "Cường giả Chiến tộc, cũng chỉ là như thế.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Các ngươi hẳn không phải là tinh nhuệ của Chiến Tộc, hay là trở về tu luyện đi, thế giới bên ngoài không thích hợp với các ngươi, sẽ mất đi tính mạng.”
Coi thường.
Ánh mắt Diệp Trường Sinh bình tĩnh như nước, lại cho đám người Chiến Vạn Cổ một loại bễ ngễ thiên hạ, giống như cường giả nhìn xuống con kiến hôi vậy.
Mà bọn hắn chính là con kiến hôi trong mắt Diệp Trường Sinh.
Loại ánh mắt này làm cho Chiến Vạn Cổ cảm thấy sỉ nhục vô cùng, hắn ta chính là tu sĩ cấp Chuẩn Thần tầng thứ năm, chẳng lẽ sẽ bại bởi một vị tu sĩ cấp Thần tầng thứ tám?
Phía bên kia.
Kiếm tu của Kiếm Thánh Đình rung động vô cùng, vừa rồi Diệp Trường Sinh phóng thích kiếm đạo thần thông, một kiếm kia, vẫn quanh quẩn trong đầu bọn hắn.
Uy lực của một kiếm, nhìn qua Kiếm Thánh Đình, người có thể vượt qua hắn, cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Tiêu Tùy Phong mở lời nói: "Đại trưởng lão, một kiếm kia không phải là một kích mạnh nhất của Diệp huynh, hắn cường đại, mọi người ở đây không tưởng tượng được.”
Tiêu Vân Triệt ghé mắt nhìn Tiêu Tùy Phong: "Ngươi ở bên ngoài kết giao bằng hữu, Thánh Đình sẽ không hỏi qua, nhưng nếu ngươi mang đến phiền toái cho Thánh Đình, vậy nhất định sẽ bị trục xuất khỏi Thánh Đình.”
Tiêu Tùy Phong biến sắc: “Đại trưởng lão, Tùy Phong có một chuyện không rõ, cũng bởi vì Diệp huynh là người của Thần Ma Tộc, hắn nên bị giết?”
Tiêu Vân Triệt lạnh lùng nói: "Ngươi biết cái gì, mỗi lần Thần Ma Tộc xuất hiện đều sẽ mang đến vận rủi, chẳng những bọn hắn sẽ gặp tai ương ngập đầu, toàn bộ Vạn Thần Vực cũng phải gặp tai ương theo, chẳng lẽ không nên giết Diệp Trường Sinh?”
Tiêu Tùy Phong gật đầu: "Thì ra là như vậy, ta mặc dù không biết Thần Ma Tộc mang đến vận mệnh gì, nhưng đối mặt với kiếp nạn, hẳn là mọi người có chung kẻ địch, mà không phải đổ trách nhiệm lên người Thần Ma Tộc.”
“Chẳng lẽ không có Thần Ma Tộc, sẽ không có vận rủi?”
Tiêu Vân Triệt tức giận không thể kiềm chế, nhìn Tiêu Tùy Phong: "Những lời này ta hy vọng là lần cuối cùng nghe được, nếu lại có lần sau, đừng trách ta xuống tay vô tình.”
Tiêu Tùy Phong nhận thấy được sát ý đến từ trên người Tiêu Vân Triệt: "Đại trưởng lão, không cần ngươi ra tay giết ta, lập tức, ta rời khỏi Kiếm Thánh Đình.”