Chương 333: Phòng đấu giá Tinh Thầ
Thiên Khô lão nhân lại nói: "Số lượng Thần Ma Bát Bộ không nhiều lắm, nhưng trong phong ấn cấm địa Thần Ma Tộc, còn có thân ảnh của bọn hắn.”
Nói đến đây, lão ta dừng một chút, tiếp tục nói: "Thiếu chủ trước đi bận rộn, về phần chuyện cởi bỏ phong ấn, chúng ta sau này sẽ bàn bạc kỹ hơn.”
Diệp Trường Sinh suy nghĩ trong chớp mắt: "Thiên Khô, cởi bỏ phong ấn cần cái gì thì nói cho ta biết, nếu như gặp phải, ta có thể chuẩn bị trước.”
Vẻ mặt Thiên Khô lão nhân ngưng trọng, chậm rãi mở miệng nói: "Thiếu chủ, linh giới lúc trước lão nô cho Thiếu chủ, bên trong có ghi chép về cách cởi bỏ phong ấn.”
"Hiểu rồi." Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, dừng một chút lại nói: "Thành chủ, Thiên Khô, trong khoảng thời gian ta rời đi, các ngươi chỉ điểm mọi người tu luyện, để cho thực lực của bọn hắn tăng lên hết khả năng.”
"Hai bình nước sinh mệnh này các ngươi lấy đi, có thể cho các ngươi khôi phục một chút."
Đạm Thai Tú không nhận bình nước sinh mệnh: "Trường Sinh, lần này đi Vạn Thần Vực nhất định phải cẩn thận, kẻ địch của ngươi sẽ càng ngày càng mạnh, bọn hắn sẽ không ngu xuẩn đến đánh một trận chính diện với ngươi, nhưng âm thầm đánh lén mới là trí mạng nhất.”
Diệp Trường Sinh nói, "Không có việc gì, chờ ta trở về!”
...
Vạn Thần Vực.
Thân ảnh Diệp Trường Sinh xuất hiện bên ngoài một tòa thành, thành này tên là thành Tinh Thần.
Tổng bộ phòng đấu giá Tinh Thần nằm trong tòa thành trì này, điểm dừng chân đầu tiên của hắn đến Tinh Thần, là vì mua đủ kiếm linh.
Một kiếm vĩnh hằng khủng bố, đến bây giờ hắn vẫn còn nhớ như in.
Rất khó tưởng tượng nếu kiếm Vĩnh Hằng lần thứ hai thăng cấp, phóng thích một kiếm vĩnh hằng, uy lực sẽ có bao nhiêu khủng bố.
Sau khi vào thành.
Diệp Trường Sinh một đường đi về phía trước, đi về phía phòng đấu giá Tinh Thần, hơi thở của hắn nội liễm, lưng đeo hộp kiếm Thiên Cực, hơi thở như bình thường.
Đi trong đám người, không khác gì người thường, khác biệt duy nhất là giá trị nhan sắc của Diệp Trường Sinh, người qua lại thỉnh thoảng liếc trộm hắn một cái.
Trước phòng đấu giá Tinh Thần, Diệp Trường Sinh ngừng lại, ngẩng đầu nhìn lầu các nguy nga hùng vĩ trước mắt, hắn sải bước đi vào trong đó.
Tiến vào phòng đấu giá, trong đại sảnh màu xanh vàng rực rỡ, một thị nữ nghênh đón: "Khách nhân tôn quý, có gì có thể giúp ngươi, là đấu giá hay là mua.”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Ta muốn mua tất cả kiếm, có kiếm linh.”
Thị nữ nói: "Không biết các hạ cần mấy thanh kiếm.”
Diệp Trường Sinh nói: "Một vạn thanh kiếm!”
Thị nữ: "..."
Sau khi nhìn Diệp Trường Sinh, thị nữ lại mở miệng nói: "Các hạ xác định muốn một vạn thanh kiếm?”
“Đương nhiên!" Diệp Trường Sinh trầm giọng nói.
Thị nữ nói: "Các hạ mời theo ta!”
Dưới sự dẫn dắt của thị nữ, Diệp Trường Sinh đi vào phòng khách quý của phòng đấu giá Tinh Thần, thị nữ nói: "Các hạ, ở chỗ này chờ, ta đi báo cho trưởng lão.”
Một thanh cổ kiếm có được kiếm linh, giá trị mười vạn tử linh thạch, Diệp Trường Sinh muốn một vạn, món mua bán này thật sự là quá lớn.
Thị nữ căn bản không làm chủ được.
Sau một nén nhang, cửa phòng khách quý mở ra, Diệp Trường Sinh xoay người nhìn lại, một mùi hương nhào tới trước mặt...
Phòng đấu giá Tinh Thần.
Phòng khách quý.
Diệp Trường Sinh xoay người, ánh mắt dừng trên người một nữ tử, nữ tử này mặc váy dài màu trắng bạc, khí chất cao nhã, làm cho người ta có một loại cảm giác ung dung đẹp đẽ quý giá.
Thị nữ vội vàng nói: "Công tử, vị này là Độc Cô trưởng lão của phòng đấu giá chúng ta, công tử có nhu cầu có thể thương lượng với Độc Cô trưởng lão.”
Dứt lời, thị nữ đứng dậy đi về phía ngoài phòng khách quý.
Độc Cô Nghê Thường bước đi nhẹ nhàng tiến lên, cánh tay ngọc chậm rãi nâng lên, ý bảo Diệp Trường Sinh ngồi xuống: "Không biết công tử xưng hô như thế nào.”
“Diệp Trường Sinh!”
Khuôn mặt xinh đẹp của Độc Cô Nghê Thường biến đổi, có điều rất nhanh bị nàng ta che dấu: "Thì ra là Diệp công tử, nghe thị nữ nói Diệp công tử cần một vạn thanh cổ kiếm có kiếm linh, đây cũng không phải là một con số nhỏ, cho dù là phòng đấu giá, thoáng cái cũng không lấy ra được nhiều như vậy.”
Diệp Trường Sinh nói: "Không biết các hạ hiện tại có thể lấy ra bao nhiêu.”
Độc Cô Nghê Thường suy nghĩ trong nháy mắt: "Nhiều nhất là năm ngàn thanh, nếu Diệp công tử không nóng nảy, cho ta thời gian một tháng, đến lúc đó khẳng định sẽ giúp công tử gom đủ cổ kiếm.”
“Tốt, vậy một tháng sau ta lại đến!” Diệp Trường Sinh nói xong, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Độc Cô Nghê Thường vội vàng nói: "Diệp công tử cần nhiều cổ kiếm như vậy, có phải nên có chút bày tỏ có được hay không, bằng không tiểu nữ không cách nào giải thích với chủ nhân của phòng đấu giá.”
Diệp Trường Sinh xoay người nhìn về phía Độc Cô Nghê Thường: "Cô nương nói có đạo lý, không biết đặt cọc cần bao nhiêu.”
Độc Cô Nghê Thường nói: "Một ngàn vạn tử linh thạch.”