Chương 342: Tiền bối cảm thấy ta sẽ bị giết?

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2,089 lượt đọc

Chương 342: Tiền bối cảm thấy ta sẽ bị giết?

"Ánh mắt Diệp công tử quả nhiên sắc bén, Ly Lạc có thần thể trời sinh, tương lai là vô hạn." Yến Tiêu nói: "Để nàng làm dược nô là vì rèn luyện nàng, mặt khác, chỉ có dược nô mới có thể tiếp xúc với vô số linh thảo, linh hoa, nguyên nhân thần thể, nàng cần không ngừng cắn nuốt linh dược.”

Diệp Trường Sinh gật gật đầu: "Tiền bối có dụng tâm khác, thì ra là vì bồi dưỡng Ly Lạc, nếu tiền bối không ghét bỏ thân phận của ta, vậy đồ đệ Ly Lạc này ta nhận.”

"Năm năm, ngươi phải sống thật tốt, đừng để lão phu nghe được tin tức ngươi bị giết." Yến Tiêu nhìn Diệp Trường Sinh nói.

Diệp Trường Sinh cười nhạt nói: "Tiền bối cảm thấy ta sẽ bị giết?”

Yến Tiêu cười nói: "Hẳn là sẽ không, nhưng nước ở Vạn Thần Vực quá sâu, lão phu cũng không thể cam đoan ngươi sẽ không bị đánh chết.”

Diệp Trường Sinh lại nói: "Đây là nguyên nhân tiền bối để cho ta năm năm sau tới đón Ly Lạc?”

Yến Tiêu lắc đầu, cười nói: "Không phải, năm năm kế tiếp vô cùng quan trọng đối với Ly Lạc, cho nên nàng nhất định phải ở lại Y Tiên Cốc.”

Nói đến đây, lão ta giơ tay đưa hoa Diến Sinh cho Diệp Trường Sinh: "Cho ngươi, ngày sau nếu bị giết không chịu nổi, có thể đến Y Tiên Cốc, phương pháp vào cốc ngươi biết. Nhưng lão phu chỉ có thể cứu ngươi một lần, đường vẫn cần ngươi tự mình đi.”

Trong lòng Diệp Trường Sinh hoảng sợ, không nghĩ tới hắn nắm giữ phương pháp phá trận, thế mà không thoát khỏi ánh mắt của Yến Tiêu: "Tiền bối vì sao giúp ta, chẳng lẽ không sợ mang đến tai họa ngập đầu cho Y Tiên Cốc?”

Yến Tiêu khinh thường nói: "Sợ cái gì, ai dám làm càn ở Y Tiên Cốc, lão phu giết toàn tộc hắn.”

Diệp Trường Sinh: "..."

Lão đầu này... Có cá tính, hắn thích.

Yến Tiêu lại nói: "Nhưng không đến vạn bất đắc dĩ, lão phu sẽ không ra tay, đi thôi, để Ly Lạc bái sư, sau khi chấm dứt, ngươi rời khỏi sơn cốc đi.”

Diệp Trường Sinh nhìn Yến Tiêu đi ra bên ngoài Thiên Y Cung, vội vàng đuổi theo: "Lão đầu, bình nước sinh mệnh này cho ngươi.”

“Đừng như vậy, ngươi là muốn hối lộ lão phu?” Yến Tiêu nói xong, giơ tay lên thu bình ngọc vào trong linh giới: "Tiểu tử ngươi, ta thích.”

Đi ra ngoài Thiên Y Cung.

Chúng đệ tử đã xuất hiện, Hàn Vũ Huyên cũng ở trong đó, lúc này, thân thế nnafg ta ngoại trừ có chút yếu ớt, độc tố trong cơ thể đã được giải trừ hoàn toàn.

Yến Tiêu nhìn chúng đệ tử trước mặt, ánh mắt cuối cùng rơi vào trên người Yến Ly Lạc: "Ly Lạc, tiến lên, bái Diệp công tử làm thầy.”

Yến Ly Lạc ngẩn ra: "Sư phụ, để ta bái Đại ca ca làm sư phụ?”

Yến Tiêu gật đầu: "Sư phụ già rồi, về sau không thể một mực bồi bên cạnh ngươi, thành tựu tương lai của Đại ca ca ngươi phải ở trên sư phụ, đi theo hắn, ngươi mới có thể chân chính trưởng thành.”

Yến Ly Lạc gật gật đầu, phút chốc quỳ xuống đất, bái nói: "Ly Lạc bái kiến sư phụ.”

Sau ba lần, Diệp Trường Sinh chậm rãi giơ tay lên, ý bảo Yến Ly Lạc đứng dậy: "Ly Lạc, ngươi là đồ đệ thứ hai của vi sư, trước ngươi vi sư còn thu một đệ tử, vi sư cũng không có thứ gì tốt ban cho ngươi, nơi này có một quả linh giới cho ngươi, bên trong có đan dược cấp chín, linh quả, linh thảo, linh hoa, còn có một vài thứ có trợ giúp với việc tu luyện của ngươi.”

"Trước tiên lấy đi, nếu không đủ, chờ lần sau vi sư đến, lại mang cho ngươi nhiều hơn một chút."

Yến Ly Lạc tiếp nhận linh giới, vội vàng bái nói: "Tạ sư phụ ban thưởng.”

Nhìn thấy cảnh này.

Ánh mắt các đệ tử đồng loạt rơi vào trên người Yến Ly Lạc, đều hâm mộ không thôi.

Sắc mặt Hàn Vũ Huyên cực kỳ khó coi, cảm giác giống như nằm mơ.

Thành tựu tương lai của Diệp Trường Sinh sẽ vượt qua Yến Tiêu, Yến Ly Lạc thế mà có thể bái hắn làm sư phụ, cái này một chút cũng không chân thật.

Yến Tiêu mở lời nói: "Ly Lạc, năm năm kế tiếp, ngươi ở lại Y Tiên Cốc, năm năm sau tiểu sư phụ của ngươi sẽ đến đón ngươi rời đi.”

Diệp Trường Sinh giơ tay lên nhẹ nhàng vuốt ve đầu Ly Lạc: "Tu luyện thật tốt, chờ sư phụ đến đón ngươi.”

Nói đến đây, hắn gật gật đầu với Yến Ý: "Lão đầu, có duyên chúng ta gặp lại, đến lúc đó ta mời ngươi uống rượu.”

Yến Tiêu nói: "Được, gặp lại, chúng ta không say không nghỉ.”

Bên ngoài Y Tiên Cốc.

Yến Ly Lạc lưu luyến không rời nhìn Diệp Trường Sinh rời đi, người sau đạp không lướt đi, nhanh chóng vọt tới Thiên Hồn Điện.

Hiện tại, Hoa Diễn Sinh, Huyễn Ma dịch, Thần Hỏa đều có, chỉ thiếu hồn phách của Thiên Hồn Tông, chờ sau khi Diệp Vô Cực sống lại, bên cạnh hắn lại có thêm một vị kiếm tu.

Còn có khả năng biết tung tích của phụ thân, chủ yếu là hoàn thành lời hứa với Diệp Mạc Tà.

Trên hư không, Diệp Trường Sinh đột nhiên ngừng lại, ánh mắt đề phòng nhìn về phía bốn phía: "Xuất hiện đi.”

Một bóng dáng xinh đẹp lăng không rơi xuống, cả người mặc quần áo màu hồng, dáng người đặc biệt đẹp, thon dài, trắng nõn, cao ngất, mượt mà…

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right