Chương 346: Không phải ngươi chết ta chết, là ngươi chết!

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1,976 lượt đọc

Chương 346: Không phải ngươi chết ta chết, là ngươi chết!

Thật là đáng sợ.

"Diệp công tử, kỳ thật chúng ta có thể nói chuyện thật tốt."

Diệp Trường Sinh nói: "Nói chuyện cái rắm, ngươi muốn nói chuyện thì nói chuyện, mặt mũi lớn như vậy?”

Hồn Trường Minh lại nói: "Diệp công tử, nhất định phải liều mạng ngươi chết ta chết?”

Diệp Trường Sinh gật đầu: "Không phải ngươi chết ta chết, là ngươi chết!”

Hồn Trường Minh giận quá thành cười, dữ dằn nói: "Diệp Trường Sinh, Thiên Hồn Điện ta truyền thừa mấy ngàn năm ở Vạn Thần Vực, ngươi cảm thấy sẽ không có lá bài tẩy?”

Diệp Trường Sinh nói: "Có, ngươi ngược lại để cho bọn hắn đi ra, ta còn chưa giết sảng khoái.”

“Tốt, bản Điện chủ thành toàn ngươi!” Hồn Trường Minh gật gật đầu, giơ quyền trượng trong tay chỉ thẳng lên bầu trời, một đoàn vòng xoáy khổng lồ xuất hiện, giống như một cánh cửa của kết giới.

Một bóng người từ trong cửa kết giới đi ra, Hồn Trường Minh khom người, cung kính nói: "Trường Minh bái kiến lão Điện chủ.”

Hồn Diệu nhìn Hồn Trường Minh: "Chuyện gì xảy ra.”

Hồn Trường Minh vội vàng nói: "Lão điện chủ, người này là dư nghiệt của Thần Ma Tộc, ý đồ tiêu diệt Thiên Hồn Điện ta.”

Hồn Diệu khẽ nhíu mày, ánh mắt dừng trên người Diệp Trường Sinh: “Thời gian trôi qua, thế mà còn có dư nghiệt của Thần Ma Tộc. Thiên Hồn Điện ta và Thần Ma Tộc ngươi không hề liên quan gì, vì sao lại diệt Thiên Hồn Điện ta.”

Diệp Trường Sinh nói: "Các hạ đây là muốn giảng đạo lý với ta?”

Hồn Diệu nói: "Ngươi nghĩ nhiều rồi, người Thần Ma Tộc bị chém giết, lão phu chỉ là có chút tò mò mà thôi.”

Diệp Trường Sinh nói: "Lão đầu, chỉ có một mình ngươi, còn có hay không đến nhiều một chút, bằng không không đủ cho ta đánh.”

Hồn Diệu nhe răng cười nói: "Tiểu tử, lão phu mấy trăm năm không có hiện thế, không nghĩ tới hiện tại tiểu bối đều ngông cuồng như vậy?”

Nói đến đây, lão ta dừng một chút, tiếp tục nói: "Chuẩn Thần tầng thứ năm, quá yếu.”

Diệp Trường Sinh nhận thấy được uy áp trên người Hồn Diệu, giơ tay lên lòng bàn tay xuất hiện một tấm phù bạo kiếm, luôn luôn chuẩn bị đánh một trận.

Lúc này.

Thân ảnh Hồn Trường Minh tiến lên, hơi giơ tay lên, mở lời nói: "Lão điện chủ, đây là Vạn Hồn Phiên.”

Hồn Diệu khống chế Vạn Hồn Phiên, cười nói: "Bảo vật này thế mà rơi vào trong tay Thiên Hồn Điện ta, lão phu sẽ dùng nó tiêu diệt dư nghiệt Thần Ma Tộc.”

Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: "Lão đầu, ngươi đang nghiêm túc? Đừng quên, Vạn Hồn Phiên này chính là ta cho các ngươi.”

Ánh mắt Hồn Diệu rơi vào trên người Hồn Trường Minh” "Thật sự là như thế?”

Hồn Trường Minh gật gật đầu, "Quả thật…”

“Ngu xuẩn!” Hồn Diệu giận dữ răn dạy, vội vàng ném Vạn Hồn Phiên trong tay ra ngoài: "Vạn Hồn Phiên đã bị hắn khống chế, nếu hắn muốn ngươi chết, ngươi đã sớm không còn thi cốt.”

Hồn Trường Minh: "..."

Sự thật chính là như thế, khống chế Vạn Hồn Phiên căn bản không cần rắc rối nhỏ máu nhận chủ như vậy, chỉ cần lực lượng tinh thần mạnh là được.

Diệp Trường Sinh chậm chạp không sử dụng Vạn Hồn Phiên, trong đó nguyên nhân rất đơn giản, hắn muốn giữ lại Hồn Trường Minh.

Nếu muốn tìm được hồn phách của Diệp Vô Cực, không phải Hồn Trường Minh là không thể, nhưng nếu Vạn Hồn Phiên rơi vào trong tay Hồn Diệu, hắn sẽ không chút do dự sử dụng.

Hồn Diệu là lão gian xảo, trực tiếp nhìn thấu hết thảy, ném Vạn Hồn Phiên ra ngoài, hóa thành một đạo tinh mang xuất hiện trước mặt Diệp Trường Sinh.

Hồn Trưởng Minh trợn mắt mà nhìn, dữ dằn nói: "Diệp Trường Sinh, ngay từ đầu ngươi đã không có ý định giao Vạn Hồn Phiên cho ta, tiểu tử ngươi cũng quá âm hiểm.”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Ngay từ đầu ta thật lòng muốn đưa Vạn Hồn Phiên cho ngươi, chỉ cần ngươi giao ra hồn phách ta muốn, lực lượng tinh thần trong Vạn Hồn Phiên sẽ lập tức tiêu tán.”

Nói đến đây, hắn lắc đầu, cười nói: "Đáng tiếc trong mạng ngươi thiếu đánh, một mực tìm đường chế, làm sao có thể trách ta?”

Hồn Trường Minh lại muốn mở miệng, lại bị Hồn Diệu ngăn lại: "Nói nhiều vô ích, giết hắn, Vạn Hồn Phiên không phải thuộc về chúng ta sao.”

Diệp Trường Sinh gật gật đầu: "Lão đầu, ngươi nói đúng, đến, giết ta.”

Hồn Diệu tức giận không thể kiềm chế, thanh âm lạnh lẽo nói: "Vậy để cho lão phu nhìn xem, ngươi lấy đâu ra sức lực.”

Ngay sau đó.

Lão ta nhìn xuống phía dưới, mạnh mẽ xông tới phía Diệp Trường Sinh, vạn hồn sau lưng theo sát, giống như là tới đòi mạng.

Bóng tối vô tận xuất hiện, tựa như màn đêm buông xuống, vạn hồn tàn sát trời đất, trình độ điên cuồng làm cho người ta líu lưỡi.

Vẻ mặt Diệp Trường Sinh trở nên vô cùng ngưng trọng, không nghĩ tới lão đầu trước mắt kinh khủng như vậy, thực lực tuyệt đối không phải đơn giản là Thần Tướng như vậy.

Kiếm Tru Thần.

Phù bạo kiếm.

Hỗn Độn Trảm.

Thân ảnh xoay tròn trên không trung, nhẹ nhàng như tiên, phi kiếm, bùa chú, công kích...

Động tác liền mạch lưu loát như mây bay nước chảy.

Theo lý thuyết của Hỗn Độn Trảm, dùng thần kiếm Hỗn Độn phóng thích uy lực cường đại nhất, nhưng kiếm Tru Thần có thể cắn nuốt hồn phách, cho nên Diệp Trường Sinh lựa chọn kiếm Tru Thần.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right