Chương 374: Bần tăng biết hắn ta là cao nhâ
Diễm Xích Vũ giống như một ông cụ non, đứng chắp tay sau lưng: “Thiếu chủ, nữ nhân của ngươi không phải là một người phụ nữ đơn giản.”
Diệp Trường Sinh hơi giật mình: “Ngươi đang nói đến thành chủ Đạm Đài?”
Diễm Xích Vũ gật đầu nói: “Thiếu chủ, ngài không biết thân phận của nàng ta sao?”
Diệp Trường Sinh hỏi: “Ngoài thân phận chủ nhân của Vạn Thần Thành, nàng ấy còn có thân phận nào nữa?”
Diễm Xích Vũ gương mặt trầm trọng nghĩ thầm: “Con mụ này không phải là người tốt, che giấu thân phận tiếp cận Thiếu chủ, thật không rõ nàng ta có mục đích gì?”
Diệp Trường Sinh chờ không thấy hắn ta trả lời, hỏi lại: “Đạm Đài thành chủ lại có thân phận khác sao? Nói cho ta.”
Diễm Xích Vũ nói: “Thiếu chủ, nếu ta đọc đúng, nàng ấy nên là một luân hồi giả.”
“Luân hồi giả?”
Diệp Trường Sinh khiếp sợ: “Ngươi còn có thể thấy cái này?”
Diễm Xích Vũ tỏ vẻ kiêu ngạo: “Nếu tất cả ký ức của ta được khôi phục, ta sẽ biết nàng ấy là ai trước khi đầu thai, nhưng đáng tiếc là trí nhớ của ta vẫn chưa được khôi phục.”
Diệp Trường Sinh nói: “Xích Vũ, luân hồi giả là gì?”
Diễm Xích Vũ nói: “Luân hồi giả là siêu cấp cường giả tái sinh trong luân hồi. Trước khi luân hồi, nàng ấy chắc chắn là người có sức mạnh tối cao trong vũ trụ này.”
“Thì ra là như vậy.” Diệp Trường Sinh gật đầu: “Xích Vũ, vậy ngươi xem xem ta có phải là luân hồi giả không đi.”
Diễm Xích Vũ nói: “Thiếu chủ, ta không muốn đả kích ngài nhưng không phải ai cũng có thể trở thành luân hồi giả. Muốn tái sinh luân hồi, ngài cần phải có thực lực tuyệt đối, nếu không thì đừng làm bậy, bằng không chưa kịp luân hồi ngài rất có thể tự chơi chết bản thân.”
Diệp Trường Sinh nhướng mày, trong long vô cùng kinh ngạc, Đạm Đài Tú thân phận thật là gì?
Tại sao cường giả vô song lại phải tái sinh luân hồi, đừng nói là bởi vì nàng muốn tận hưởng niềm vui tu luyện lại từ đầu.
Diễm Xích Vũ lại nói: “Thiếu chủ, cô gái này hẳn là có hứng thú với ngươi, ngươi nên tìm cơ hội hỏi.”
Lời nói vừa dứt, Đạm Đài Tú, An Lạc Nhi, Diệp Mạc Tà, Tàng Thất với những người khác liền xuất hiện. Nhưng trong đám đông lúc này lại không có thân ảnh của Tư Không Lạc Tuyết.
Diệp Trường Sinh nhìn lại mọi người liếc mắt một cái: “Không tệ, các ngươi trong khoảng thời gian này đã trở nên mạnh hơn rất nhiều.”
Tàng Thất dẫn đầu lên tiếng: “Diệp thí chủ, so với ngài, chúng ta quá yếu, tuy rằng ngài không ở trong Vạn Thần thành, nhưng nhưng thành phố này có đầy rẫy những lời đồn đại của ngài.”
Nói xong, hắn ta dừng lại, ánh mắt rơi vào Diễm Xích Vũ: “Thí chủ, đứa nhỏ này rất đáng yêu, ngài bắt cóc ở đâu ra?”
Diệp Trường Sinh lãnh đạm cười: “Tàng Thất, Xích Vũ hắn ta là bạn của ta, hắn ta rất mạnh, đừng có gây sự với hắn ta.”
Tàng Thất không đồng ý: “Thí chủ, nó chỉ là một đứa trẻ, hắn ta có thể mạnh mẽ đến mức nào chứ?”
Vừa nói hắn ta vừa đưa tay ra nhéo lấy gương mặt Diễm Xích Vũ. Trong khoảnh khắc này, Diễm Xích Vũ vẫn nở một nụ cười vô hại trên má.
Nhưng Diệp Trường Sinh biết rằng khi Diễm Xích Vũ nở nụ cười như vậy, có nghĩa là hắn ta đang rất tức giận.
“Diệp thí chủ, Xích Vũ so với ta mạnh hơn!”
Tàng Thất nhanh chóng bỏ tay ra, sờ sờ đầu của hắn: “Cái đó… bần tăng biết hắn ta là cao nhân.”
Nghe Tàng Thất nói vậy mọi người đều tươi cười, Tàng Thất hơi xấu hổ bộ dáng lùi về phía sau, ở một bên, Tiêu Tùy Phong đụng phải cánh tay của hắn ta: “Hòa thượng, ngươi có thể nói cho ta biết cảm giác của ngươi không?”
Tàng Thất tức giận nói: “Cút đi, lại hỏi, tin hay không ta cho ngươi một cái tát?”
Tiêu Tùy Phong: “...”
Diệp Trường Sinh thấy hai người bọn họ lại nhéo nhéo vội nói: “Đi thôi, ta đưa các ngươi đến một nơi.”
Tay áo của hắn phất lên, một cỗ khí tức bốc lên, nuốt chửng tất cả mọi người vào trong Thiên Đế Cung.
Vào Thiên Cung.
Tất cả mọi người đều hoàn toàn sững sờ, kinh ngạc trước mọi thứ trước mắt, bọn họ không thể tin được Diệp Trường Sinh lại còn có bảo bối như vậy.
Diệp Trường Sinh nói: “Thiên Khô, trong Thiên cung có Niết Bàn trì và Thăng Long trì. Ngươi dẫn mọi người đi nâng cao huyết thống và năng khiếu trước.”
Nói đến đây, hắn dừng lại và nói tiếp: “Huynh trưởng, ngươi đi với ta.”
Diệp Mạc Tà đi theo sau Diệp Trường Sinh, hai người đi về phía sâu trong điện thờ, đi chưa được một nghìn mét, một bóng người đã xuất hiện trước mặt họ.
Khi bóng người đến gần, sắc mặt của Diệp Mạc Tà thay đổi rất nhiều, hắn nhanh chóng nói: “Trường Sinh, đó có phải là cha không?”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Huynh trưởng, chú Diệp đã trở lại.”
Diệp Mạc Tà vội vàng đi tới, đi tới trước mặt Diệp Vô Cực, hắn quỳ trên mặt đất với một tiếng kêu: “Hài nhi, Mạc Tà, gặp qua phụ thân.”
Đôi mắt của Diệp Vô Cực hơi đỏ lên: “Mạc Tà, hài nhi của ta đã lớn rất nhiều, ta có thể nhìn thấy ngươi cuộc đời này không còn gì hối tiếc nữa.”