Chương 438: Không cần vội, ngươi trước bận đi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 3,922 lượt đọc

Chương 438: Không cần vội, ngươi trước bận đi

Ánh mắt Hàn Hải Tiêu dừng ở trên người Vân Khiếu Long: "Giao Hoàng Tuyền Dịch ra, ta có thể cho ngươi chết một cách thống khoái.”

Thân ảnh Vân Khiếu Long run rẩy: "Muốn Hoàng Tuyền Dịch, ngươi đừng mơ tưởng.”

Hàn Hải Tiêu quay đầu nhìn về phía đỉnh lâu các: "Thiếu chủ, đợi lát nữa, ta tẩy máu Vân Phủ, nhất định sẽ giúp Thiếu chủ lấy được Hoàng Tuyền Dịch.”

Diệp Trường Sinh nói: "Không cần vội, ngươi trước bận đi.”

Vân Khiếu Long theo tiếng nhìn lại, ánh mắt rơi vào trên người Diệp Trường Sinh: "Là ngươi, vì sao phải giúp hắn khôi phục.”

Diệp Trường Sinh nói: "Ta nguyện ý, ngươi có ý kiến gì?”

Vân Khiếu Long lại nói: "Ta biết ngươi, ngươi là dư nghiệt của Thần Ma Tộc… Diệp Trường Sinh, ngươi chính là tai họa, ngươi có biết hay không, Hàn Hải Tiêu chính là đại ma đầu tội ác tày trời.”

Nói đến đây, lão ta dừng một chút, vẻ mặt căm hận: "Ta quên mất, các ngươi vốn là cá mè một lứa.”

Diệp Trường Sinh nghe thấy tiếng, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, trên không trung, Hàn Hải Tiêu giận dữ nói: "Lão tạp mao ngươi, Thiếu chủ là người mà ngươi có thể chống đối?”

“Nhất định phải để ta cho ngươi một đao!”

Xuy.

Đao tới.

Thế đao vô địch, chia thân ảnh Vân Khiếu Long từ một làm hai.

Giết người không thấy máu, rút đao chỉ nghe tiếng gió.

Diệp Trường Sinh nhìn lưỡi đao tiêu tán trên không: "Đao pháp không tệ, một kích có thể phát huy thế đao đến cực hạn, không rèn luyện ngàn vạn lần là không có khả năng có được đao pháp bá đạo như vậy!”

Trong lúc hắn đang nói chuyện, thân ảnh Hàn Hải Tiêu đã tiến vào trong Vân Phủ, nơi đi qua, máu tươi như trụ, người Vân Phủ ai nấy đều ngã xuống vũng máu.

Diệp Trường Sinh có thể nhìn ra, thời điểm Hàn Hải Tiêu chém giết người Vân Phủ, điên cuồng phát tiết phẫn nộ trong lòng.

Bị kìm nén quá lâu.

Một khi bộc phát, tất nhiên là thẳng tiến không lùi, trực đảo Hoàng Long(*).

((*)Trực đảo Hoàng Long: thẳng tiến phủ Hoàng Long, ý là tiến thẳng vào sào huyệt địch.)

Vân Phủ.

Sương máu tràn ngập, thi thể tràn ngập khắp nơi.

Hàn Hải Tiêu vung đao quét ngang, như thiên hà bao trùm, phàm là nơi đi qua, không có sự sống có thể tồn tại.

Giết cường giả của Vân Phủ không có chỗ vươn người, điên cuồng chạy về chỗ sâu trong Vân Phủ.

Nhìn cảnh giết chóc điên cuồng trước mắt, sau khi Diệp Trường Sinh biết trận chiến này, Vân Phủ sẽ không còn tồn tại.

Đúng lúc này.

Một hơi thở khủng bố truyền ra, Diệp Trường Sinh nhìn qua, phát hiện một lão giả đạp không mà đến, xuất hiện đối diện Hàn Hải Tiêu.

Thân ảnh người tới gầy như củi, dưới sóng xung kích cường đại, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã xuống.

Người này không phải người khác, chính là lão tổ Vân Phủ, Vân Khiếu Thiên.

Hàn Hải Tiêu thấy Vân Khiếu Thiên xuất hiện, hai gò má nổi lên vẻ phẫn nộ: "Vân Khiếu Thiên, ngươi rốt cục cũng nỡ đi ra, đáng tiếc đã quá muộn, ta nhất định diệt Vân Phủ.”

Vân Khiếu Thiên nói: "Lão tổ Hoàng Tuyền, giữ ngươi ngàn năm, quả nhiên là một tai họa."

Giọng nói Hàn Hải Tiêu lạnh lẽo: "Như thế nào, ta còn nên cảm tạ ơn không giết của Vân Phủ các ngươi?”

Nói đến đây, lão ta dừng một chút, tiếp tục nói: "Năm đó, các ngươi đối với ta như thế nào, hôm nay ta chỉ muốn giết sạch các ngươi, đúng, đơn giản như vậy.”

Vân Khiếu Thiên nói: "Năm đó ngươi bày ra đại trận Hoàng Tuyền, điên cuồng cắn nuốt tử khí đề cao tu vi, Thiên Thư Viện chỉ là hủy đan điền của ngươi, phá vỡ kinh mạch của ngươi đã là rất nhân từ với ngươi.”

Hàn Hải Tiêu cười nhạt: "Ta tu luyện tử khí, nhưng từng lạm sát người vô tội, ta tu luyện tử khí, nhưng từng làm xằng bậy, cứ như vậy ta trở thành một kẻ tội ác tày trời trong mắt các ngươi.”

"Ta thừa nhận rằng ta không phải là một người tốt, nhưng ta chắc chắn là một người xấu. Còn hơn là các ngươi phản bội, cướp đoạt, chỉ biết làm một ít chuyện đường hoàng, giả nhân giả nghĩa.”

"Gọi các ngươi là ngụy quân tử, đã là để ý tới các ngươi."

Vân Khiếu Thiên nói: "Ngươi và ta không chết không thôi, vậy thì ganh đua cao thấp đi!”

Hàn Hải Tiêu cười lạnh nói: "Để cho ta nhìn xem, ngàn năm qua tu vi của ngươi tăng tiến bao nhiêu.”

Thân ảnh Vân Khiếu Thiên đột nhiên vọt về phía trước, giơ tay lên vỗ một chưởng về phía Hàn Hải Tiêu: "Toái Thiên Chưởng!”

“Chỉ thường thôi!” Hàn Hải Tiêu lạnh nhạt nói, vung đao nghênh đón: "Vẫn là chút thủ đoạn này, ngươi thật sự không cầu tiến, chẳng lẽ Thiên Thư Viện không để lại chút gì cho Vân Phủ các ngươi?”

Oanh.

Oanh.

Tiếng nổ mạnh truyền ra, sóng lớn nuốt trời bao phủ Vân Khiếu Thiên, thân ảnh bay ngược ra ngoài ngàn trượng, trong miệng lão ta phun ra một ngụm máu, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Vân Khiếu Thiên đề phòng nhìn Hàn Hải Tiêu, biết nếu như mình không có nội thương, hiện tại có thể dễ dàng chém chết Hàn Hải Tiêu.

Nhưng hiện tại lão ta cũng không phải là đối thủ của Hàn Hải Tiêu, sau một kích vừa rồi, dẫn động nội thương trong cơ thể, tiếp tục chiến đấu, phần thắng của lão ta không lớn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right