Chương 484: Cô nương, ta có thể xen vào chứ?
Diệp Trường Sinh ngừng lại, trăm bóng người tước mặt hoảng hốt chạy bừa đến, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lại, khói bụi cuồn cuộn cuốn tới.
Thú lớn.
Một con thú lớn chạy như điên về phía trước, giống như ra khỏi cửa, thú uy khủng bố nghiền ép, làm cho người ta không thở nổi.
Một nữ tử thấy Diệp Trường Sinh xuất hiện: "Công tử, mau chạy trốn đi!”
Diệp Trường Sinh nói: "Cô nương, tình huống như thế nào."
Nữ tử thở hổn hển vài hơi: "Hung thú biến dị, từ bí cảnh lao ra, đã chết rất nhiều tu sĩ.”
Diệp Trường Sinh phát hiện trong đám người không có Diệp Mạc Tà, thân ảnh chợt lóe lên đi tới trước mặt hung thú, giơ tay lên giận giữ chém một kiếm ra ngoài.
Rống rống.
Rống rống.
Kiếm quang chém vào trên người thú lớn, nó ngửa mặt lên trời rống điên cuồng, càng thêm điên cuồng, thô bạo...
Mọi người thấy Diệp Trường Sinh cầm kiếm ngăn cản thú lớn, đều lắc đầu, tiếp tục chạy như điên về phía trước, bởi vì bọn hắn biết Diệp Trường Sinh sẽ chết.
Sẽ chết trong miệng thú lớn.
Lúc này.
Giọng nói Diễm Xích Vũ truyền ra: "Chủ nhân, buông con mãnh thú kia ra, để cho ta!”
Dứt lời, hắn ta xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh, ánh mắt rơi vào trên người thú lớn, hai má nhấc lên vẻ hưng phấn: “Chủ nhân, thú này biến dị, hẳn là ăn nhầm đan dược, hoặc là thiên tài địa bảo.”
“Toàn thân nó là bảo vật, không thể lãng phí, để cho ta đến đi!”
Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi đến!”
Nhìn Diễm Xích Vũ tấn công về phía thú lớn, Diệp Trường Sinh xoay người đi tới bên cạnh nữ tử lúc trước, phát hiện nàng đang nói chuyện với mấy người: "Cô nương, ta có thể xen vào chứ?”
Nữ tử thấy thú lớn bị ngăn lại, ánh mắt lóe lên, nhìn Diệp Trường Sinh nói: "Công tử muốn hỏi cái gì.”
Diệp Trường Sinh nói: "Cô nương đã từng gặp được một hòa thượng và mấy vị kiếm tu chưa.”
Nữ tử nhíu mày, "Hòa thượng, đích xác có một hòa thượng, lúc trước bọn họ giao phong với cường giả La Sát Tộc, hình như là bị đuổi tới Thế Giới Hắc Ám.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Đa tạ cô nương.”
Lúc này.
Một bên, nam tử mở miệng nói: "Đoàn người hòa thượng kia, bị nhốt ở thành Hắc Ám, tửu lâu Quang Minh, cường giả La Sát Tộc ở ngoài thành, bọn hắn căn bản không dám ra khỏi thành.”
Nữ tử lại nói: "Ngươi nói là chuyện mười ngày trước, bọn hắn cuối cùng lao ra khỏi thành, đi về phía Thế Giới Hắc Ám.”
"Đắc tội La Sát Tộc, bọn hắn hẳn là lành ít dữ nhiều."
Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn Diễm Xích Vũ: "Xích Vũ, ngươi ở tại chỗ này, ta có việc đi trước.”
Diễm Xích Vũ nói: "Chủ nhân đi trước một bước, sau đó ta sẽ đến!”
Diệp Trường Sinh không dừng lại chút nào, mang theo ba người Hàn Hải Tiêu, Tinh Thần, Tinh Nguyệt, biến mất ở hư không vô tận.
Diễm Xích Vũ và Bách Lý Thải Nhi lưu lại trong Tử Thần Cốc, bọn hắn là Thần thú hóa người, Diệp Trường Sinh không chút lo lắng an nguy của hai người.
Ngược lại đám người Diệp Mạc Tà, Tàng Thất, dưới sự truy kích của La Sát Tộc, bọn hắn sẽ có nguy hiểm rất lớn.
Trong mấy người, thực lực mạnh nhất chính là Diệp Mạc Tà và Tàng Thất, hai người bọn hắn có thể chống lại Thần Tôn, nhưng nếu gặp phải cường giả Thần Hoàng…
Tốc độ của Diệp Trường Sinh vô cùng nhanh, nhanh chóng lướt về phía trước, mục tiêu chính là thành Hắc Ám.
Hàn Hải Tiêu nói: "Thiếu chủ, La Sát Tộc thế mà xuất thế, Thiếu chủ phải cẩn thận một chút, bọn hắn và Bá Tộc, Quỷ Vương Tông, Cửu U Tộc giống nhau, đều muốn giết Thiếu chủ.”
"Chủ yếu là thực lực của La Sát Tộc, mạnh hơn ba thế lực kia."
Diệp Trường Sinh nói: "Không có việc gì, người muốn giết ta quá nhiều, La Sát Tộc nguyện ý gia nhập vào trong đó, ta không có ý kiến.”
Cũng không phải hắn coi trời bằng vung, dù sao ai muốn giết hắn, loại chuyện này không phải hắn có thể khống chế.
Nhưng trước giờ hắn không sợ hãi, không sợ hãi chút nào.
Huống chi nơi này ở trong phạm vi Thế Giới Hắc Ám, chủ nhân chân chính của nơi này là Thần Hắc Ám mới đúng, La Sát Tộc có thể phái người đến đây lịch lãm, nhưng cường giả chân chính trong tộc tuyệt đối sẽ không xuất hiện.
Hiện tại thực lực của hắn đã giảm xuống một phần, nhưng giết tu sĩ trẻ tuổi của La Sát Tộc, vậy còn không phải là một kiếm một người.
...
Trên bầu trời thành Hắc Ám.
Diệp Trường Sinh phóng thích thần thích, vẫn chưa phát hiện hơi thở của nhóm người Tàng Thất: "Bọn hắn không còn nơi này nữa, chúng ta đi Thế Giới Hắc Ám.”
Hàn Hải Tiêu nói: "Thiếu chủ, bước vào biển dung nham nóng chảy vô tận, chúng ta sẽ không có đường quay đầu.”
Diệp Trường Sinh nói: "Lão Hàn, ngươi sợ rồi sao?”
Hàn Hải Tiêu nói: "Thiếu chủ nói cái gì đây, ta sẽ sợ?”
Diệp Trường Sinh lại nói: "Không sợ, ngươi run cái gì?”
Hàn Hải Tiêu: "…"
Diệp Trường Sinh tiếp tục nói: "Ngươi không phải chưa từng đi qua Thế Giới Hắc Ám sao? Lần này, ta sẽ đưa ngươi đi dạo chơi, đừng sợ, sẽ không có vấn đề gì.”
Vẻ mặt Hàn Hải Tiêu nghiêm túc: "Thiếu chủ yên tâm, lão Hàn ta là người đã chết, không có gì có thể làm cho ta sợ hãi.”
"Chúng ta đi."
…