Chương 501: Như thế nào khiến ta tin tưởng ngươi?
Xích Viêm Thú không đuổi theo Hắc Doanh Doanh, nguyên nhân quá đơn giản, bởi vì Tâm Diễm Hỗn Độn ở trên người hắn.
Diệp Trường Sinh hơi giơ tay lên, chuông Như Ý xuất hiện trong lòng bàn tay: "Chúng ta vẫn nên nói chuyện thật tốt, bằng không ta sẽ dùng nó bao lấy ngươi.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Ngươi không phải chỉ muốn Tâm Diễm Hỗn Độn sao? Ta có thể cho ngươi, chuyện đơn giản như vậy, không chỉ như thế, ta còn có thể cho ngươi Thần Hỏa khác, làm cho thực lực của ngươi tăng lên nhanh hơn.”
Dứt lời.
Tử Vi Thần Hỏa quanh quẩn trên người hắn, Diệp Trường Sinh tiếp tục nói: "Thế nào, có thể nói chuyện không.”
Ánh mắt nóng bỏng của Xích Viêm Thú rơi vào trên người Diệp Trường Sinh: "Ngươi thật sự là nhân loại không biết xấu hổ nhất ta từng gặp qua, thật sự.”
Diệp Trường Sinh nói, "Cảm ơn đã khen ngợi.”
Xích Viêm Thú: "..."
Mẹ nó, đây mà là khen ngợi?
Có phải có hiểu lầm gì về khen ngợi hay không?
Diệp Trường Sinh lại nói: "Ta biết ngươi nhất định sẽ nói, chỉ cần giết ta, cái gì cũng là của ngươi, nhưng ngươi có nghĩ tới rằng ngươi có thể giết được ta hay không?”
"Không phải ta lừa gạt ngươi, chỉ cần đáp ứng ở lại bên cạnh ta, nhất định sẽ mang ngươi bay."
"Trong cơ thể ngươi có huyết mạch Phần Thiên Kim Lân Thú, ta có thể cho ngươi lột xác trở thành Phần Thiên Kim Lân Thú chân chính."
Xích Viêm Thú hoàn toàn chấn động, không thể tin được Diệp Trường Sinh lại có thể nhìn thấu huyết mạch của hắn: "Như thế nào khiến ta tin tưởng ngươi?”
Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi cường đại như vậy, nếu như ta lừa gạt ngươi, hoàn toàn có thể rời đi, hoặc là lần thứ hai ra tay giết ta.”
Nói đến đây, hắn dừng lại, tiếp tục nói: "Đi, ta dẫn ngươi đi một chỗ, ngươi nhất định sẽ thích."
Xích Viêm Thú đề phòng nhìn Diệp Trường Sinh, tâm thần người sau vừa động, bên cạnh xuất hiện một đoàn vòng xoáy khổng lồ.
Không sai, hắn mở ra Thương Khung Thần Cung, muốn để Xích Viêm Thú ở lại bên người, đương nhiên phải dùng liều thuốc mạnh.
Giờ khắc này.
Xích Viêm Thú nhìn vòng xoáy trước mắt: “Không nghĩ tới trên người ngươi còn có chí bảo như vậy.”
Diệp Trường Sinh cười nhạt nói: "Đi vào chơi đi, đúng rồi, tên của ngươi là gì?”
Xích Viêm Thú nói: "Thác Bạt Thiên.”
Diệp Trường Sinh gật gật đầu, "Đi thôi, cùng nhau tiến vào đi, yên tâm, ta thật sự không lừa ngươi.”
“Ta còn sợ bị ngươi lừa gạt?” Thác Bạt Thiên trầm giọng nói: "Tiến vào xem một chút thì có sao.”
Tiếp theo, hai người tiến vào Thương Khung Thần Cung, xuất hiện ở quảng trường, Diệp Trường Sinh bắt đầu giới thiệu: "Thăng Long Trì, Thăng Huyết Trì, Cửu Sắc Thiên Trì, đây đều là những nơi tốt, ngươi có thể đi đề tăng huyết mạch của mình.”
"Mặt khác, ta sẽ để lại Tâm Diễm Hỗn Độn và Tử Vi Thần Hỏa bản nguyên ở trong cung, để ngươi cắn nuốt hấp thu."
Thác Bạt Thiên kinh ngạc nhìn Diệp Trường Sinh, phát hiện hình như hắn cũng không lừa gạt mình: "Vì sao đối với ta tốt như vậy, nói ra ý đồ của ngươi đi!”
Diệp Trường Sinh nói: "Sau này chúng ta là bằng hữu, ngươi ở lại bên cạnh ta làm bằng hữu, nếu ta bị người ta đánh, có phải ngươi nên ra tay giúp ta không?”
Thác Bạt Thiên nói: "Thì ra ngươi muốn ta bảo vệ ngươi.”
Diệp Trường Sinh lắc đầu, cười nói: "Thời điểm cần thiết ngươi có thể ra tay, ngày thường ngươi ở chỗ này tu luyện, tương lai trong Thần Cung sẽ có nhiều tài nguyên hơn.”
Thác Bạt Thiên suy nghĩ trong nháy mắt: "Nơi này đích xác không tệ, ta có thể đáp ứng ở lại bên cạnh ngươi, có điều, chúng ta hãy nói trước, sau này một năm ta chỉ ra tay một lần.”
Diệp Trường Sinh nói: "Cái gì một lần hai lần, có khả năng ngươi ở tại chỗ này, vĩnh viễn không cần ra tay, dù sao ta cũng rất mạnh.”
Thác Bạt Thiên ghé mắt nhìn Diệp Trường Sinh: "Mạnh sao?”
Diệp Trường Sinh nói: "Không mạnh? Nếu chúng ta không mạnh mẽ, chúng ta sẽ làm bằng hữu ư? Bằng hữu của ngươi... Có ai mạnh không?”
Thác Bạt Thiên lắc đầu, giơ tay đưa hộp kiếm Thiên Cực sau lưng cho Diệp Trường Sinh: "Trả lại cho ngươi, tùy tiện giúp ngươi rèn luyện một chút, so với trước kia dùng tốt hơn rất nhiều.”
Diệp Trường Sinh tiếp nhận hộp kiếm, đeo sau lưng: "Vậy ta có phải trả lại chuông Như Ý cho ngươi hay không.”
Thác Bạt Thiên nói: "Không cần, chí bảo của ta còn có rất nhiều, chuông Như Ý đưa cho ngươi, ai bảo chúng ta là bằng hữu.”
Diệp Trường Sinh cười nói: "Ngươi tu luyện đi, ta rời đi trước.”
Dứt lời, hắn tiện tay vung lên, trên quảng trường Thần Cung xuất hiện hai đoàn thần hỏa bản nguyên.
Thác Bạt Thiên nhìn bóng dáng Diệp Trường Sinh biến mất, lại nhìn hai ngọn lửa bản nguyên trước mắt: "Tại sao ta lại bị hắn lừa gạt rồi?”
"Nhân loại này tiền đồ vô lượng, nên là hắn quá biết lừa gạt."
...
Dưới đáy dung nham.
Thân ảnh Diệp Trường Sinh xuất hiện, khóe miệng nhếch lên ý cười, bắt đầu thu đi toàn bộ thần binh gần cạnh Tâm Diễm.
Những thần binh này đều do Thác Bạt Thiên lưu lại, có thể không lọt vào mắt hắn, nhưng đối với Diệp Trường Sinh mà nói cũng không tệ lắm.