Chương 523: Động đến người nhà của ta, vạn kiếp bất phục

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 899 lượt đọc

Chương 523: Động đến người nhà của ta, vạn kiếp bất phục

Ngược lại, Đạo Diệt Sinh lạnh nhạt bình tĩnh nhìn Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng.”

Diệp Trường Sinh nói: "Nhưng ngươi làm cho ta quá thất vọng, nhiều năm trôi qua như vậy, sao lại không tiến bộ mà vẫn yếu đuối như vậy!”

Đạo Diệt Sinh: "..."

Quân Lục Thiên: "..."

Bên ngoài Đô Thành Sát Lục.

Sát khí ngập trời tràn ngập, che khuất bầu trời, khủng bố như vậy.

Đạo Diệt Sinh ghé mắt nhìn Quân Lục Thiên: "Không cần che dấu thực lực, Diệp Trường Sinh khủng bố thế nào, ngươi đã tận mắt chứng kiến.”

Quân Lục Thiên nói: "Thật hối hận khi trêu chọc hắn, hiện tại ta đã không còn lựa chọn nào khác!”

Dứt lời.

Hắn ta bóp nát một viên huyền thạch, ánh sáng xông thẳng lên trời, ngay sau đó, từng hơi thở khủng bố từ trong Đô Thành Sát Lục lướt đi.

"Gọi người?"

Vẻ mặt Diệp Trường Sinh vân đạm phong khinh, dừng một chút, tiếp tục nói: "Động đến người nhà của ta, vạn kiếp bất phục, gọi người đi, đến bao nhiêu, ta giết bấy nhiêu.”

Lúc này.

Chín thân ảnh xuất hiện sau lưng Đạo Diệt Sinh, uy áp khủng bố rơi vào trên người Diệp Trường Sinh, người sau híp mắt, đánh giá chín người trước mắt.

Đạo Diệt Sinh nhìn Diệp Trường Sinh tức giận không thể kiềm chế được: "Diệp Trường Sinh, năm năm, ngươi biết năm năm này, ta sống như thế nào không?”

Diệp Trường Sinh nói: "Nhìn dáng vẻ của ngươi, năm năm nay trôi qua hẳn là không tốt lắm, như vậy ta rất vui vẻ.”

Nói đến đây, hắn dừng lại, tiếp tục nói: "Nếu như được sống khiến ngươi cảm thấy mệt mỏi, tốt hơn là ta sẽ tiễn ngươi lên đường."

Đạo Diệt Sinh gằn giọng nói: "Diệp Trường Sinh, lúc này đây ta muốn lấy lại hết thảy thuộc về ta, giao đồ ngươi lấy từ Thiên Đạo Điện ra.”

Diệp Trường Sinh hơi giật mình: "Nếu ngươi không đề cập tới, ta cũng đã quên mình cầm đồ của Thiên Đạo Điện.”

"Thế nhưng đồ đã thuộc về ta, ngươi còn muốn?"

Xuy.

Một kiếm bay ra, bạch hồng như điện, cắt vào trên người Đạo Diệt Sinh.

Oanh.

Tiếng nổ mạnh truyền ra, thân ảnh Đạo Diệt Sinh bay ngược ra sau, cái bay này, ước chừng lui ra ngoài trăm trượng.

Nhìn kiếm quang nghiền nát hư không, hắn ta cúi đầu nhìn về phía bàn tay, phát hiện quyền bộ bao phủ trên cánh tay xuất hiện từng vết nứt, tựa như mạng nhện.

Trong lúc nhất thời.

Trong long Đạo Diệt Sinh hoảng sợ, hắn rốt cuộc mạnh bao nhiêu?

Năm năm nay, hắn ta cửu tử nhất sinh ở trong Thần Mộ mới có được thực lực như hiện tại, nhưng Diệp Trường Sinh rốt cuộc mạnh bao nhiêu, hắn ta căn bản không cách nào nhìn thấu.

Đạo Diệt Sinh cảm thấy năm năm trôi qua rất gian nan.

Không biết, Diệp Trường Sinh có gặp nhiều khó khắn hơn hắn ta không mà có thể có được thực lực hiện tại, nhưng hắn ta đánh mất thứ quý giá nhất của mình.

Từ thiếu niên biến thành nam nhân...

Cấm địa Thần Ma, trảm Ma Côn, dung hợp khí âm Dương, đáy nham thạch nóng chảy, chiến đấu với Thác Bạt Thiên, dung hợp Cửu Chuyển Như Ý Đan, Phạm Thiên Thai Tâm, lần đó không phải điên cuồng thăm dò bên bờ vực tử vong sao?

Diệp Trường Sinh không cảm thấy rất khó, ngược lại cảm thấy tất cả những gì đã trải qua là con đường phải trưởng thành.

Tâm trạng của hai người hoàn toàn khác nhau, điều này dẫn đến sự khác biệt trong vận mệnh của bọn hắn.

Diệp Trường Sinh cầm kiếm mà đứng, lạnh lùng nói: "Đến đây đi, các ngươi cùng nhau lên.”

Không phải hắn điên cuồng.

Không phải hắn kiêu ngạo.

Hắn chỉ muốn biết, mình hiện tại rốt cuộc mạnh cỡ nào.

Sau khi dung hợp Phạm Thiên Thai Tâm, cấp bậc mặc dù không tăng lên nhưng Diệp Trường Sinh rõ ràng cảm giác được mình trở nên mạnh mẽ, trưởng thành rất nhiều.

Rốt cuộc mạnh bao nhiêu, ngay cả hắn cũng không biết, thật làm cho người ta sốt ruột!

Giờ khắc này.

Đám người Đạo Diệt Sinh, Quân Lục Thiên đều đang đề phòng nhìn Diệp Trường Sinh, bọn hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Kiếm của Diệp Trường Sinh quá khủng bố.

Chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ trở thành vong hồn dưới kiếm.

Diệp Trường Sinh nói: "Đạo Diệt Sinh, Quân Lục Thiên, đến giết ta đi, ta thật sự rất yếu, con người ta thành thật nhất, chưa bao giờ nói dối... Ngoại trừ câu này.”

Đạo diệt sinh: "..."

Quân Tinh Thiên: "..."

Im lặng trong chớp mắt.

Đạo Diệt Sinh trầm giọng nói: "Chín Chiến Thần, theo ta chém chết Diệp Trường Sinh.”

Ra lệnh một tiếng, chín người lao xuống phía dưới, theo sát sau lưng Đạo Diệt Sinh, xông tới giết Diệp Trường Sinh.

Nơi đi qua, không gian nghiền nát, từng tấc từng tấc sụp đổ xuống.

Thực lực của chín người là Thần Hoàng tầng thứ tám, chín công kích hội tụ làm một, mênh mông tràn đầy, giống như sóng biển lao nhanh về phía trước.

Nhìn thấy cảnh này.

Diệp Trường Sinh bát phong bất động, hai mắt bễ nghễ nhìn Diệt Đạo Sinh và chín người phía trước. Ngay sau đó, bốn thanh kiếm xuất hiện, lơ lửng trên người hắn.

Ông.

Ông.

Tiếng kiếm kêu vang trời xuất hiện, đinh tai nhức óc, kinh khủng như vậy.

Bốn kiếm lướt qua, vạn đạo kiếm quang bắn ra, va chạm với công kích rơi xuống.

Oanh.

Tiếng nổ mạnh truyền ra, vô số ánh kiếm vẫn bao phủ trên người Diệp Trường Sinh, mà công kích của Diệt Đạo Sinh và chín Chiến Thần phóng thích ra đã hoàn toàn bị phá hủy.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right