Chương 529: Ngươi biết ta là ai không?

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2,274 lượt đọc

Chương 529: Ngươi biết ta là ai không?

Chỉ tiếc bọn hắn không lấy hoa đi, lại bị Diệp Trường Sinh một kiếm giết chết trong nháy mắt.

Long Vân Thiên lại nói: "Vạn Độc Tông chúng ta là tông môn của Thiên Đạo Giới, không phải ngươi có thể trêu chọc vào. Vẫn khuyên ngươi một câu, không nên nhúng tay vào việc này."

Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi đang dạy ta làm việc?”

Nói đến đây, uy áp quanh thân hắn bắn ra, Long Vân Thiên trực tiếp quỳ trên mặt đất: "Vậy ngươi biết ta là ai không?”

Mồ hôi trên trán Long Vân Thiên rơi xuống, cảm giác ngay cả hô hấp cũng khó khăn: "Chẳng cần biết ngươi là ai, trêu chọc Vạn Độc Tông, ngươi tất phải chết không thể nghi ngờ.”

“Còn có ta là tôn tử của đại trưởng lão Vạn Độc Tông, ngươi dám đả thương ta thì chờ bị gia gia ta chém giết đi!”

Diệp Trường Sinh cười nói: "Thân phận này của ngươi không được rồi, ta giết người thì bắt đầu ít nhất là Thiếu Tông chủ, ngươi còn không xứng để ta ra tay.”

“Ly Lạc, ngươi đến giết hắn!”

Yến Ly Lạc tiến lên, ánh mắt lóe lên, nhìn Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi thật sự là tiểu sư phụ.”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Có phải tiểu sư phụ lại trở nên tuấn tú hay không mà ngươi cũng không nhận ra.”

Yến Ly Lạc cười một tiếng: "Dáng vẻ của tiểu sư phụ không thay đổi, nhưng thực lực thật mạnh.”

Diệp Trường Sinh nói, "Không có chút thực lực thì làm sao thành sư phụ của ngươi, làm thế nào bảo vệ ngươi? Năm năm không gặp, ngươi thay đổi rất nhiều, ngày càng đẹp.”

“Ly Lạc, đi đi, giết hắn!”

Ánh mắt Yến Ly Lạc dừng trên người Long Vân Thiên, tay ngọc khẽ nâng lên, một đạo tinh mang bay về phía Long Vân Thiên.

Long Vân Thiên nhìn thấy công kích bay tới, thân ảnh ý đồ muốn giãy dụa, lại phát hiện ngay cả di chuyển cũng là hy vọng xa vời.

Dưới uy áp của Diệp Trường Sinh, hắn ta căn bản không cách nào nhúc nhích, tinh mang xuyên qua, thân ảnh Long Vân Thiên ngã trên mặt đất.

Máu tươi chảy dài, nhuộm đỏ mặt đất.

Mọi người thấy Long Vân Thiên bị giết, trong lòng hoảng sợ vạn phần, Hàn Vũ Huyên gằn giọng nói: "Yến Ly Lạc, đại trưởng lão Vạn Độc Tông sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

Diệp Trường Sinh nói: "Lại là ngươi, thật sự là chết không đáng tiếc.”

Dứt lời.

Hắn tiện tay vung lên, sóng khí khủng bố vọt về phía trước, trực tiếp hất bay Hàn Vũ Huyên ra ngoài, ngay sau đó, thân ảnh nàng ta nổ tung, hóa thành một đoàn sương máu.

Yến Ly Lạc nhìn Diệp Trường Sinh nói: "Tiểu sư phụ, những người này làm sao bây giờ.”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Ngươi là mà người ta cũng luyến tiếc bắt nạt, làm sao có thể để cho người khác bắt nạt ngươi. Những người này phải chết, một người không để lại.”

“Giết bọn hắn đi!”

Yến Ly Lạc chần chờ, trước mắt rất nhiều người là sư tỷ ngày xưa của nàng: "Tiểu sư phụ, ta..."

Diệp Trường Sinh nói: "Ly Lạc, nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với mình, hôm nay nếu không phải ta kịp thời chạy tới, ngươi cảm thấy bọn hắn sẽ niệm tình cảm ngày xưa mà tha cho ngươi một mạng sao?”

"Ngươi phải nhớ kỹ, người phản bội ngươi một lần, thì sẽ có thêm một lần, một lần phản bội, vĩnh viễn không tha thứ."

Yến Tiêu phụ họa nói: "Ly Lạc, tiểu sư phụ ngươi nói không sai, vi sư biết ngươi rất thiện lương, nhưng có vài người không thể nhân từ bọn họ, hôm nay ngươi thả bọn họ rời đi, ngày sau gặp mặt bọn họ còn có thể ra tay với ngươi.”

Yến Ly Lạc gật gật đầu, mũi chân khẽ điểm về phía trước, ngân quang bao phủ hạ xuống, tấn công về phía bọn họ.

Trong sân, từng bóng người ngã xuống…

Lúc này.

Diễm Xích Vũ lăng không bay xuống, thân ảnh xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh: "Chủ nhân, ta còn chưa tới, ngươi làm sao lại kết thúc chiến đấu rồi?”

Diệp Trường Sinh nói: "Trách ta.”

Diễm Xích Vũ cười nói: "Không có việc gì, muốn trách thì trách những người này quá yếu.”

Diệp Trường Sinh xoay người đi tới phía Yến Tiêu, giơ tay lên đưa bình nước sinh mệnh siêu cấp cho Yến Tiêu: "Tiền bối, trước tiên uống linh dịch khôi phục thân thể.”

Yến Tiêu không từ chối, tiếp nhận bình ngọc ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, ngay sau đó, ông ngồi xếp bằng, bắt đầu khôi phục thân thể.

Yến Ly Lạc đi tới bên người Diệp Trường Sinh: "Ta nghe sư phụ nói, tiểu sư phụ trong khoảng thời gian này sẽ có phiền toái lớn, làm sao lại có thời gian đến Y Tiên Cốc.”

Diệp Trường Sinh giơ tay sờ sờ đầu Yến Ly Lạc: "Ngươi có nguy hiểm, tiểu sư phụ làm sao có thể không đến, những phiền toái kia đã giải quyết xong rồi.”

Yến Ly Lạc nói: "Lúc này Vạn Độc Tông có chuẩn bị mà đến, sư phụ bị thương, lão tổ ngã xuống, bọn họ còn cướp đi Mộc Chi Đạo Tắc.”

“Mộc Chi Đạo Tắc?” Diệp Trường Sinh lẩm bẩm.

[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, kích hoạt nhiệm vụ phụ, đạt được Mộc Chi Đạo Tắc, được một phần thưởng của hệ thống.]

Nghe tiếng.

Tâm thần Diệp Trường Sinh vừa động, trang hệ thống hiển thị, phát hiện hắn còn có hai nhiệm vụ chưa hoàn thành.

Lần đầu tiên trở thành Thần Hắc Ám, đạt được một phần thưởng của hệ thống, nhưng hắn rõ ràng đã là Thần Hắc Ám mà nhiệm vụ này lại không nhắc nhở hắn hoàn thành.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right