Chương 532: Ngươi có độc

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 4,186 lượt đọc

Chương 532: Ngươi có độc

Bá.

Diễm Xích Vũ tiện tay vung lên, ngọn lửa chín màu bay ra, trong lúc đi về phía trước, huyễn hóa thành từng trường thương sắc bén, xuyên thấu qua người ba tên áo đen.

Oanh.

Tiếng vang truyền ra, thanh âm thấu khoảng không.

Thân ảnh Diễm Xích Vũ bát phong bất động, đứng ngay ngắn ở trong hư không, một bên ba thân ảnh bay ngược ra ngoài.

Cái bay này, ước chừng bay ra ngoài trăm trượng.

Hồn Thiên Kiều nói: "Ngọn lửa chín màu, ngươi rốt cuộc là ai, ngọn lửa này hẳn là Phượng Hoàng Tộc mới có.”

Diễm Xích Vũ nói: "Muốn biết ta là ai sao? Đánh chết ta cũng không nói, các ngươi còn chưa dùng mỹ nhân kế đáy.”

Khuôn mặt Hồn Thiên Kiều đanh lại, lạnh lùng nói: "Khống Hồn Ti!”

Ngay sau đó.

Không gian run rẩy lay động, từng tia linh khí màu đen giống như nòng nọc nhỏ đang bơi đi, đầy ắp tấn công về phía Diễm Xích Vũ.

Tốc độ vô cùng nhanh làm cho người ta khó có thể nắm bắt.

Thấy một màn này.

Diễm Xích Vũ biến sắc, khẽ nhíu mày kiếm: "Khống Hồn Thuật, ngươi còn có chút năng lực, đáng tiếc ngươi căn bản không làm gì được ta.”

Bá.

Ánh sáng chín màu che trời, giống như một con phượng hoàng bay lượn trên không, cắn nuốt về phía Hồn Thiên Kiều.

“Từ bỏ đi, luận thực lực thì ngươi không thắng được ta!”

Dứt lời, bóng dáng xinh đẹp của Hồn Thiên Kiều bay ngược ra ngoài, hóa thành một đoàn sương máu hòa vào trong không gian, một giây sau, biến mất vô tung vô ảnh.

"Trốn thoát?" Diễm Xích Vũ trầm giọng nói, một bên, hai mắt Diệp Trường Sinh híp lại, nhìn về phía xa xa.

Tại sao lại trở về rồi?

Diễm Xích Vũ nhìn Hồn Thiên Kiều xuất hiện, vẻ mặt không thể tin được: "Chủ nhân, ngươi lại khống chế nàng?”

Diệp Trường Sinh nói: "Nàng bị ngươi bị thương nặng, dùng Thần Mâu có thể dễ dàng khống chế!”

Vẻ mặt Diễm Xích Vũ hâm mộ: "Có Thần Mâu chính là lợi hại như vậy, có Thần Mâu chính là muốn làm gì thì làm.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: "Ta cũng cảm thấy như vậy. Xích Vũ, ngươi nói nếu Thần Mâu của ta tu luyện tới cao nhất, có thể hay không quá vô địch rồi?”

Diễm Xích Vũ: "..."

Đắc ý cái rắm!

Có Thần Mâu thì rất ghê gớm hả?

Diễm Xích Vũ thầm nghĩ.

Diệp Trường Sinh nhìn Hồn Thiên Kiều trước mặt: "Ai phái ngươi tới, các ngươi thuộc về thế lực nào.”

Hồn Thiên Kiều trầm giọng nói: "Chúng ta là người của Phệ Hồn Môn, đến Vạn Thần Vực chỉ vì linh hồn thể của Đạo Tông.”

Diệp Trường Sinh lại nói: "Vì sao lại theo dõi ta!”

Hồn Thiên Kiều nói: "Ngẫu nhiên gặp, linh hồn của ngươi quá mạnh, cho nên nổi lên lòng tham, muốn giết người đoạt hồn!”

Diệp Trường Sinh gật gật đầu, giơ tay lên một kiếm xẹt qua, Hồn Thiên Kiều trực tiếp bị giết, máu tươi bắn tung tóe, bay tán loạn đầy trời.

Diễm Xích Vũ vội vàng nói: "Chủ nhân, giết như thế không phải là phung phí của trời sao?”

Diệp Trường Sinh nói: "Giữ lại làm gì?”

Diễm Xích Vũ nói: "Làm ấm giường, không tốt hơn sao?”

Khuôn mặt Diệp Trường Sinh đầy hắc tuyến: "Xích Vũ, ngươi là thiếu rất nhiều nữ nhân sao?”

Diễm Xích Vũ nói: "Thiếu chứ, thật muốn có nhiều nữ nhân mau đến... Chà đạp, chà đạp ta!”

Diệp Trường Sinh: "..."

Ngươi có độc!

Trên hư không.

Toàn bộ những người khác của Phệ Hồn Môn đã bị giết, sau khi thu hồi linh giới của bọn hắn, Diệp Trường Sinh vẫn đứng bất động như trước.

Diễm Xích Vũ nói: "Chủ nhân, chúng ta không rời đi sao?”

Diệp Trường Sinh nói: "Không phải còn có một người sao? Cho ngươi một cơ hội, bắt hắn tới đây.”

Diễm Xích Vũ gật đầu: "Chủ nhân, ngươi hãy nhìn thật kỹ, nhất định đừng để hắn chạy thoát.”

Ngay sau đó.

Hắn hóa thành một đạo tinh mang, biến mất ở trên hư không.

Thời gian một nén nhang trôi qua.

Diễm Xích Vũ trở về, trong tay mang theo một lão giả: "Chủ nhân, bắt được rồi.”

Ánh mắt Diệp Trường Sinh dừng ở trên người lão giả: "Xích Vũ, ngươi làm gì hắn vậy, ngươi sẽ không ngay cả lão đầu cũng không buông tha chứ!”

"Khẩu vị có phải quá nặng hay không."

Diễm Xích Vũ vội vàng nói: "Chủ nhân, ngươi nghĩ cái gì đó, chính là lúc ta tấn công, sức mạnh lớn hơn một chút.”

"Chủ nhân, chẳng lẽ chưa từng nghe nói qua lực lớn tạo ra kỳ tích sao? Đánh một kích xuống, hắn sẽ biến thành dạng này, ai, hiện tại tu sĩ quá không thể đánh.”

Ánh mắt Diệp Trường Sinh rơi vào trên người lão giả: "Còn chưa chết đi!”

Lão giả chật vật ngẩng đầu: "Còn chưa, ta còn có thể cứu!”

Diệp Trường Sinh lại nói: "Ai phái ngươi tới.”

Lão giả sợ hãi không thôi: "Ta nói rồi, có thể không giết ta chứ?”

Diệp Trường Sinh nói: "Yên tâm, ta sẽ không giết ngươi.”

Tuy rằng Diệp Trường Sinh nói như vậy, nhưng lão giả không thể tin được.

Mới vừa rồi cường giả Phệ Hồn Môn bị giết, lão giả tận mắt chứng kiến, Diệp Trường Sinh thật sự sẽ buông tha cho lãi ta?

Giọng nói lão giả run rẩy: "Ta... Là Thần Đế Minh phái ta tới.”

Diệp Trường Sinh nói: "Thần Đế Minh, ngươi đi đi!”

Lão giả hơi giật mình, không thể tin nhìn Diệp Trường Sinh: "Thật sự để cho ta rời đi?”

Diệp Trường Sinh lại nói: "Thật, giúp ta nói một câu cho Thần Đế Minh, lão tử sớm muộn gì cũng tiêu diệt bọn hắn.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right