Chương 537: Ta là bá bá
Diệp Trường Sinh nói: "Các hạ đang nói cái gì, ta chưa từng thấy qua Cửu Đầu Giao nào!”
Cửu Thiên Thần nói: "Tiểu tử, lão phu rõ ràng phát hiện Cửu Đầu Giao ở đây, có phải ngươi giấu nó đi hay không.”
Diệp Trường Sinh cười nói: "Các hạ nói ở chỗ này, vậy ngươi tìm đi!”
Cửu Thiên Thần biến sắc, gằn giọng nói: "Nhẫn nại của ta có hạn, cho ngươi thời gian ba hơi thở, giao Cửu Đầu Giao ra.”
Xuy.
Kiếm quang chợt lóe, nhanh như tia chớp, nghiền nát hư không xuyên về phía Cửu Thiên Thần.
Diệp Trường Sinh nói: "Ta ghét nhất bị người khác đe dọa ở trước mặt ta, một đạo linh hồn thể mà thôi, xem ngươi trâu bò.”
Phanh.
Tiếng nổ vang lên, vô số kiếm khí bắn ra, thân ảnh Cửu Thiên Thần bay ngược ra sau, cái bay này, ước chừng lui ra ngoài ngàn trượng.
Lão ta nhìn Diệp Trường Sinh, mặt lộ vẻ hoảng sợ: "Không nghĩ tới ở giới này còn có tu sĩ yêu nghiệt như thế, thật sự là làm cho ta mở rộng tầm mắt.”
“Điều ngươi không nghĩ tới còn rất nhiều!” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, thân ảnh chợt lóe, mạnh mẽ vọt về phía trước: "Tạo Hóa Nhất Kiếm!”
Xuy.
Kiếm quang lóe lên, tạo hóa diệt.
Sắc mặt Cửu Thiên Thần đột nhiên biến đổi, hai tay mở ra, bay ngược ra ngoài: "Các hạ có dám lưu lại tên hay không?”
Diệp Trường Sinh nói: "Cút!”
Cửu Thiên Thần gằn giọng nói: "Nhát gan như chuột nhắt, ngay cả tên cũng không dám lưu lại!”
Diệp Trường Sinh lại nói: "Ta là bá bá, hoan nghênh ngươi tới tìm ta!”
Cửu Thiên Thần lẩm bẩm nói: "Bá bá?”
Ngay sau đó, thân ảnh lão ta bị hư không nghiền nát rồi biến mất, kiếm đạo thần thông của Diệp Trường Sinh quá mạnh, lão ta chỉ là một luồng linh hồn thể, căn bản đánh không thắng, cho nên chỉ có thể rời đi trước.
Lúc này.
Bóng hình xinh đẹp của Đường Linh xuất hiện: "Chủ nhân, ta nhận thấy được hơi thở của Cửu Thiên Thần.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Hắn đã tới, có điều bị ta đánh cho bỏ chạy rồi, hắn cũng không mạnh như ngươi nói, rất sợ hãi!”
Đường Linh: "..."
Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi làm sao không tiến vào Hóa Long Trì!”
Đường Linh vội vàng cúi người một cái: "Đa tạ ân cứu mạng của chủ nhân, về sau Đường Linh nhất định vì chủ nhân xông pha khói lửa.”
Diệp Trường Sinh đánh giá Đường Linh trước mắt: "Xông pha khói lửa thì không cần, trước tiên tu luyện thật tốt đi!”
Đường Linh nói: "Chủ nhân, ngài thật sự không tò mò vì sao ta rời khỏi Cửu Thiên Thần sao?”
Diệp Trường Sinh nói: "Lão già xấu xa kia vừa nhìn đã biết không phải là người tốt, nếu ngươi không rời khỏi hắn, làm sao có thể gặp được chủ nhân mới ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng như ta?”
...
Thiên Đạo Giới.
Thần Đế Minh.
Một thân ảnh lăng không bay xuống xuất hiện trước đại điện, sau khi ổn định thân ảnh, người tới quay đầu nhìn sau lưng, trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Người này không phải người khác, chính là lão giả Thần Đế Minh mà Diệp Trường Sinh thả đi.
Ngay sau đó.
Lão ta bước nhanh về phía đại điện. Sau khi tiến vào đại điện, ánh mắt ba người Lôi Khuyết, Tiêu Thái Chân, Yến Thiên Cuồng rơi vào trên người người tới.
Lôi Khuyết phát hiện người đến khác thường: "Chuyện gì xảy ra, vì sao lại kinh hoảng như vậy.”
Lão giả khom người một cái, thanh âm khẽ run lên nói: "Bẩm trưởng lão, thuộc hạ bại lộ.”
Con ngươi Lôi Khuyết co rụt lại, trầm giọng nói: "Bại lộ, ngươi còn có thể sống sót trở về!”
Lão giả lại nói: "Hồi trưởng lão, là Diệp Trường Sinh thả thuộc hạ trở về, hơn nữa còn để thuộc hạ mang theo mấy câu.”
Lôi Khuyết nói: "Cái gì, nói đi!"
Lão giả sắp xếp lại ngôn từ: "Diệp Trường Sinh bảo ta nói cho mấy vị trưởng lão, lần sau nếu phái người giết hắn thì hãy phái một ít cường giả đi tới, bằng không hắn giết không có ý nghĩa. Mặt khác, hắn còn nói sớm muộn gì cũng tiêu diệt Thần Đế Minh.”
Lôi Khuyết nghe xong, trong lòng lửa giận thiêu đốt: "Diệp Trường Sinh, hắn không khỏi cũng quá kiêu ngạo, xem thường Thần Đế Minh chúng ta, xem ra phải mau chóng diệt trừ hắn.”
Lão giả lại nói: "Trưởng lão, trước khi ta bại lộ đã tận mắt chứng kiến Diệp Trường Sinh diệt sát một đám cường giả của Phệ Hồn Môn, mười cường giả không ai có thể tiếp một kiếm của hắn.”
Lôi Khuyết nói: "Thực lực hiện tại của Diệp Trường Sinh là gì!”
Lão giả tiếp tục nói: "Thần Hoàng tầng thứ nhất.”
Dứt lời.
Sắc mặt ba người Lôi Khuyết, Tiêu Thái Chân, Yến Thiên Cuồng chợt đại biến, cũng không phải cảnh giới của Diệp Trường Sinh làm cho bọn hắn giật mình. Mà là tốc độ trưởng thành của Diệp Trường Sinh làm cho bọn hắn cảm thấy sợ hãi.
Lúc này mới ngắn ngủi bao lâu, Diệp Trường Sinh thế mà đột phá từ Thần Vương đến cấp Thần Hoàng. Nếu như mặc kệ, một khi để cho hắn hoàn toàn trưởng thành, diệt Thần Đế Minh thật sự không phải là một câu nói ngông cuồng.
Ngẫm lại Thiên Đạo Minh, Ma Kiếm Tông, bọn hắn mới đầu cũng không phải khinh thường Diệp Trường Sinh rồi cuối cùng rơi vào kết quả diệt tông sao.
Im lặng trong chớp mắt.
Lôi Khuyết trầm giọng nói: "Tiêu huynh, Yến huynh, xem ra ta phải tự mình đi Vạn Thần Vực một chuyến.”