Chương 544: Tới đi, tiếp kiếm
Diễm Xích Vũ và Hàn Hải Tiêu đồng thời lắc đầu, đồng thanh nói: "Không biết.”
Diệp Trường Sinh lại nói: "Sau trận chiến này, các ngươi sẽ biết mình yếu bao nhiêu, ta sẽ biết mình mạnh bao nhiêu.”
Diễm Xích Vũ: "..."
Hàn Hải Tiêu: "..."
Lúc này.
Thân ảnh Linh Thiên Vũ đi về phía trước, trầm giọng nói: "Diệp Trường Sinh, thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại tự đâm đầu vào.”
Diệp Trường Sinh nói: "Vẫn luôn là Thần Đế Minh các ngươi phái người tới giết ta, hôm nay cũng đến Thần Đế Minh các ngươi giết chút người, ngươi khoan hãy nói, cảm giác này thật sự rất sảng khoái.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Nhưng mà tóm lại giết vẫn quá yếu, không có một chút tính khiêu chiến nào, ta vẫn thích giết dạng như ngươi hơn.”
Linh Thiên Vũ trêu tức nói: "Giết ta, cấp bậc của ngươi đủ sao?”
Trên lưng Diệp Trường Sinh đeo hộp kiếm đi về phía trước. Trong khi tiến lên, một thân tu vi của hắn bắt đầu điên cuồng tăng vọt, nơi đi qua, uy áp ngập trời làm cho từng tấc từng tấc không gian bị chôn vùi.
Thần Ma Biến!
Không sai, hắn chính là phóng thích Thần Ma Biến.
Ở trong tháp Vô Thủy, Diệp Trường Sinh dung hợp Phạm Thiên Thai Tâm. Hiện tại Thần Ma Biến đã tu luyện tới tầng thứ tư, ba tầng đầu là dùng để nhanh chóng tăng lên cấp bậc, hiện tại hắn hoàn toàn có thể tùy ý thúc dục.
Mặt khác, Phần Huyết Cuồng Hóa, Phạm Thiên Tạo Hóa Công cũng tăng lên rất nhiều.
Không thể không nói, ngày đó Phạm Thần Hoàng Phạm Thiên để lại công pháp và thần thông thật sự là quá mạnh.
Linh Thiên Vũ nhìn Diệp Trường Sinh, mày kiếm nhướng lên, hai mắt lóe ra vẻ nóng rực: "Bí thuật thật mạnh.”
Tu vi của Diệp Trường Sinh còn đang tăng lên: "Tới đi, tiếp kiếm!”
Xuy.
Xuy.
Hỗn Độn và Đồ bay ra, chỉ thẳng vào trên người Linh Thiên Vũ, bạch hồng như điện, mãnh liệt như đằng long.
Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: "Xích Vũ, lão Hàn, Thập Vạn, các ngươi tùy tiện giết một chút là được.”
Thân ảnh Linh Thiên Vũ vọt mạnh về phía trước, nghênh đón hai thanh phi kiếm xuyên qua: "Kiếm Vệ, Thần Đế Quân nghe lệnh, phạm vào Thần Đế Minh ta, giết!”
Trong lúc nói chuyện, lão ta đánh ra chưởng phong đập vào hai đạo kiếm quang, tay không tiếp hai thanh trường kiếm, vẻ mặt trêu tức nhìn Diệp Trường Sinh: "Đây là kiếm đạo của ngươi sao, thật sự là có tiếng mà không có miếng.”
“Ngươi bắt đầu biểu diễn đi, để ta xem thế hệ Thiếu chủ Thần Ma Tộc này có bao nhiêu thủ đoạn!”
Giờ khắc này.
Hai thanh kiếm bay tới phía Diệp Trường Sinh, tâm thần hắn vừa động, hai kiếm khảm ở trong hộp kiếm, đúng lúc này, thân ảnh Linh Thiên Vũ đã xuất hiện, cách hắn gần trong gang tấc.
“Cửu Dương Phần Thiên!”
Một quyền oanh kích ra ngoài, trên quyền có Thần Hỏa cuốn theo, đánh về phía Linh Thiên Vũ.
Con ngươi Linh Thiên Vũ sáng ngời, khóe miệng nhếch lên ý cười thâm độc: "Kiếm thể song hưu, thân mang Thần Hỏa, không hổ là người của Thần Ma Tộc.”
Nói đến đây, lão ta dừng một chút, trên song chưởng xuất hiện khí hàn băng, giống như bao tay, từ bàn tay đến cánh tay toàn bộ bị hàn băng bao trùm.
Oanh.
Oanh.
Tiếng nổ vang lên, sóng khí kinh khủng quét qua.
Thần Hỏa rực rỡ, nơi đi qua, không gian hóa thành bột mịn, tất cả sinh linh trong nháy mắt đều mất đi sự sống.
Đối mặt với uy lực một quyền của Diệp Trường Sinh, Linh Thiên Vũ không có chút lui về phía sau, ngược lại nắm lấy cánh tay Diệp Trường Sinh.
“Đến đây là chấm dứt đi!”
Nghĩ cứ chấm dứt như vậy, không khỏi cũng quá khinh thường hắn.
Diệp Trường Sinh có lòng tin, thân thể hiện tại của mình, cho dù cứng rắn chịu một kích của Linh Thiên Vũ, nhiều nhất cũng chỉ là bị thương, nhưng tuyệt đối sẽ không trí mạng.
Linh Thiên Vũ tuyên bố chấm dứt, lão ta lấy đâu ra tự tin vậy?
Đúng lúc này.
Một cảnh tượng đáng kinh ngạc đã xảy ra.
Linh khí trong cơ thể Diệp Trường Sinh bắt đầu bị Linh Thiên Vũ cắn nuốt, vòng xoáy khổng lồ giống như sóng lớn nuốt bầu trời, hoàn toàn chôn vùi hai người trong đó.
"Cắn nuốt?"
“Thật sự quá tốt rồi!”
Diệp Trường Sinh không có chút sợ hãi nào, ngược lại có chút hưng phấn, tuy rằng linh khí trong cơ thể hắn đang nhanh chóng xói mòn, nhưng hắn thấy đây mới chỉ là khởi đầu.
Rốt cuộc hươu chết vào ai tay, còn chưa biết được.
Ngay sau đó.
Hắn lặng yên không một tiếng động thúc dục Phạm Thiên Tạo Hóa Công. Ngày đó Phạm Thần lưu lại công pháp, trong đó ghi lại rõ ràng, tu luyện Phạm Thiên Tạo Hóa Công đến cấp bậc cao nhất có thể hóa thân thành trời đất, cắn nuốt vô tận tạo hóa để bản thân sử dụng.
Hiện tại Diệp Trường Sinh không tu luyện Phạm Thiên Tạo Hóa Công đến cấp bậc cao nhất, nhưng dùng để đối phó Linh Thiên Vũ thì một chút vấn đề cũng không có.
Ngươi cắn nuốt ta.
Ta cắn nuốt ngược lại ngươi.
Ai nha má ơi, ngẫm lại mà thấy thích không chịu được.
Trên hư không.
Trong vòng xoáy sóng khí khủng bố, Linh Thiên Vũ bắt đầu điên cuồng cắn nuốt linh khí của Diệp Trường Sinh, ở trên mặt lão ta nổi lên vẻ hưng phấn.