Chương 566: Xin vui lòng nhậ
Diệp Trường Sinh nhìn Hắc Long trước mắt, cả người là ngây ra.
Đánh dấu Hải Tộc, phần thưởng của hệ thống chính là - Bất Diệt Long Nguyên.
Làm thế nào đồ chơi này lại đi ra.
Nó được đặc biệt tới giúp mình chiến đấu?
Hắc Long lơ lửng trong hư không: "Hải Quân Thiên ở đâu, để cho hắn đi ra gặp ta!”
Hải Vô Địch kiêng kỵ nhìn Hắc Long: "Tổ tiên đã không còn ở giới này nữa, các hạ là ai, vì sao đột nhiên xuống Hải Tộc.”
Hắc Long nói: "Không có Hải Quân Thiên, như vậy Hải Tộc cũng không cần tồn tại.”
Dứt lời.
Một kích thần long vẫy đuôi, bức tượng đá khổng lồ trong Hải Tộc hóa thành bột mịn.
Tượng đá Hải Thần bị phá hủy, cả Hải Tộc hoàn toàn sôi trào.
Từng bóng người từ chỗ sâu nhất của Hải Tộc lướt nhanh mà đến, xuất hiện bên người Hải Vô Địch, một lão giả tóc bạc tập trung nhìn Hắc Long: "Tiền bối là Hắc Long Vương?”
Hắc Long nói: "Ngươi thế nhưng biết ta.”
Hải Xuân Thu nói: "Long Vương là thần hộ mệnh của Hải Tộc, hiện giờ Long Vương trở về, Hải Tộc ta đại hưng.”
Hắc Long nói, "Ngủ say mấy ngàn năm, nếu không phải chủ nhân đánh thức ta, cũng không biết các ngươi lại dám bất kính với chủ nhân.”
Chủ nhân?
Hải Xuân Thu trợn tròn mắt.
Chủ nhân của Hắc Long Vương, vậy sẽ là người cự phách cỡ nào?
Hải Tộc há dám trêu chọc.
Hải Xuân Thu khom người một cái, vô cùng cung kính nói: "Long Vương đại nhân nói giỡn, nơi này làm sao có thể có chủ nhân của ngươi?”
Hắc Long lao xuống phía dưới, đi tới bên cạnh Diệp Trường Sinh: "Nhìn thấy chủ nhân, các ngươi còn không quỳ xuống.”
Diệp Trường Sinh là chủ nhân của Hắc Long Vương?
Đừng nói là Hải Xuân Thu cùng cường giả Hải Tộc bị dọa choáng váng, ngay cả Diệp Trường Sinh cũng cảm thấy không thể tin.
Hắn như thế nào lại trở thành chủ nhân của Hắc Long Vương.
Bọn hắn đã gặp nhau sao?
Hắc Long lại nói: "Các ngươi còn không quỳ xuống!”
Hải Xuân Thu vội vàng quỳ xuống, một bên, Hải Vô Địch thấp giọng nói: "Lão tổ, quỳ thật sao?”
“Vô Địch, mau quỳ xuống, không được bất kính với Long Vương!” Hải Xuân Thu trầm giọng nói.
Hải Vô Địch không tình nguyện quỳ xuống, ánh mắt vẫn dừng lại trên người Diệp Trường Sinh, trăm mối suy tư cũng không giải thích được.
Hắn làm sao có thể là chủ nhân của Hắc Long Vương.
Còn có lão tổ vì sao lại sợ hãi Hắc Long Vương như vậy?
Hắc Long thấy mọi người Hải Tộc quỳ xuống, nhìn Diệp Trường Sinh nói: "Chủ nhân, ngươi đến Hải Tộc là chuyện gì!”
Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi biết ta sao?”
Hắc Long lại nói: "Chủ nhân, mấy vạn năm không gặp, đừng nói giỡn với Tiểu Hắc.”
Vẻ mặt Diệp Trường Sinh vẻ mặt nghiêm túc: "Ta không nói giỡn, rất nghiêm túc.”
Hắc Long lâm vào trầm mặc, đúng lúc này, một tiếng truyền âm vang lên bên tai Hắc Long, thanh âm này chính là Diệp Tiểu Thất.
Im lặng trong chớp mắt.
Hắc Long lại nói: "Tiểu Hắc ngủ say mấy vạn năm, lại bị ngươi đánh thức, ân này giống như tái tạo, cho nên ngươi chính là chủ nhân của Tiểu Hắc.”
"Hải Tộc nếu làm cho chủ nhân không vui, Tiểu Hắc sẽ làm cho bọn hắn biến mất."
Diệp Trường Sinh thấy Hắc Long thay đổi đề tài, trong lòng sinh nghi: "Tiền bối vì sao lại ngủ say mấy vạn năm.”
Hắc Long nói: "Trước tiên giải quyết chuyện của chủ nhân, còn lại chúng ta chậm rãi trò chuyện.”
Nói đến đây, ánh mắt nó dừng trên người đám người Hải Xuân Thu: "Các ngươi ai trêu chọc chủ nhân, đứng ra đi!”
“Nói cho các ngươi biết, cho dù Hải Quân Thiên ở chỗ này, nhìn thấy chủ nhân, hắn cũng phải quỳ xuống hành lễ, huống chi là các ngươi!”
"Long Vương đại nhân, hiểu lầm, đều là hiểu lầm." Hải Xuân Thu nói xong, theo đó lại nói: "Vô Địch, ai trêu chọc, tự mình đứng ra, đừng để ta tự mình động thủ.”
Hải Vô Địch nói: "Là ai, nhanh lên!”
Ánh mắt cường giả Hải Tộc đồng loạt rơi vào trên người Hải Vô Địch, người sau mở lời: "Các ngươi nhìn ta làm gì, lúc trước ta chỉ cùng Diệp công tử luận bàn!”
Giờ khắc này.
Trong lòng Hải Vô Địch hoảng hốt, bởi vì vừa rồi lão tổ truyền âm cho lão ta, nếu Hắc Long Vương muốn tiêu diệt bọn hắn, một kích hạ xuống, Hải Tộc hoàn toàn biến mất.
Hắc Long lại nói: "Chủ nhân, nể mặt Tiểu Hắc hãy tha cho bọn hắn đi!”
Diệp Trường Sinh nói: "Nghe nói Sinh Mệnh Đạo Tắc ở Hải Tộc..."
Hắc Long nói: "Còn không mau dâng Sinh Mệnh Đạo Tắc lên.”
Hải Xuân Thu vội vàng đứng dậy, chậm rãi giơ tay lên, một ánh sáng bạc xuất hiện, trong không khí nháy mắt tràn ngập hơi thở sinh mệnh nồng đậm.
"Diệp công tử, Sinh Mệnh Đạo Tắc, xin vui lòng nhận!"
Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, thu Sinh Mệnh Đạo Tắc vào hệ thống, ghé mắt nhìn về phía Ngân Đạo Diễm: "Ngân lão, ngươi có yêu cầu gì cứ việc nhắc tới.”
Ngân Đạo Diễm trầm giọng nói: "Hải Xuân Thu, giao thân thể Dương Thần ra.”
Hải Xuân Thu tiện tay vung lên, một cỗ thân thể xuất hiện bên cạnh Ngân Đạo Diễm, người sau thu hồi thân thể, lui về phía Diệp Trường Sinh.
Lúc này.
Hắc Long mở lời nói: "Các ngươi là con cháu của Hải Quân Thiên, lão Long sẽ không làm khó các ngươi, từ nay về sau, các ngươi hãy nghe mệnh lệnh của chủ nhân, nếu có vi phạm, Hải Tộc sẽ biến mất.”