Chương 574: Chiến đến cùng?
Vẻ mặt Phong Thiên Lang vô cùng ngưng trọng: "Vốn là một mình Diệp Trường Sinh, giết đơn giản, hiện tại chúng cường giả buông xuống, trở thành ngòi nổ đánh thức Thần Ma Tộc.”
"Là chúng ta đánh thức con hung thú ngủ đông Thần Ma Tộc này, hiện tại đã không còn đường lui."
Phong Thiên Gia nói: "Ý của sư huynh là... Chiến đến cùng?”
Phong Thiên Lang lại nói: "Thần Ma mới tỉnh, thực lực còn nhỏ yếu, chính là thời cơ chúng ta chém tận giết tuyệt.”
Dừng một chút, lão ta tiếp tục nói: "Thần Ma tỉnh, phong vân động, ngày xưa phá hủy thế lực Thần Ma Tộc, bọn hắn ngồi không yên, tin tưởng rất nhanh sẽ phái người đến, cho nên sư đệ không cần quá lo lắng, có người sẽ thay chúng ta trấn áp Thần Ma Tộc, mục tiêu của chúng ta chỉ có Diệp Trường Sinh.”
Phong Thiên Gia gật đầu: “Đúng là như thế, Thần Ma Tộc muốn ra đời, sẽ không đơn giản như vậy!”
...
Ầm ầm.
Ầm ầm.
Tiếng nổ vang trời truyền ra, vang vọng cửu thiên thập địa.
Một nửa còn lại của Thần Ma Tộc đột nhiên nổ tung, một khe rãnh sâu không thấy đáy xuất hiện, hồng quang chói trời và bầu trời hắc ám chiếu ứng lẫn nhau.
Nhìn đến làm cho can đảm của người ta sắp nát.
Đúng lúc này.
Thiên Đạo Giới
Trong Thiên Học Viện.
Một bóng người áo trắng xuất hiện, ngạo nghễ đứng trên đỉnh cung điện, hai mắt híp lại, dõi mắt trông về phía xa: "Thần Ma Tộc thật sự là côn trùng trăm chân chết còn giãy giụa.”
“Người nào làm cho Thần Ma Tộc thức tỉnh!”
Thân ảnh Kiếm phu tử Đạo Thiên Quân xuất hiện: "Phó viện trưởng, là tiểu tử kia mở ra phong ấn Thần Ma Tộc.”
Ngạo Vô Thiên nói: "Ngươi biết hắn!”
Đạo Thiên Quân lại nói: "Ngày xưa người này phá hủy Vân phủ, một luồng phân thân của lão phu đánh một trận với hắn, kẻ này là thiên tài kiếm đạo, không thể khinh thường.”
Nhớ tới ngày xưa Diệp Trường Sinh cấp Thần Vương mà đấu với cấp Thần Hoàng, Đạo Thiên Quân cũng không dám khinh thường hắn.
Dừng một chút, lão ta tiếp tục nói: "Phó viện trưởng, trong khoảng thời gian này người này chính là danh chấn Thiên Đạo Giới, nghe đồn trên người hắn có một khối Thần cách, thế lực khắp nơi rục rịch, lần lượt đi tới Vạn Thần Vực.”
Ngạo Vô Thiên gật đầu: "Thiên Quân, ngươi đi truyền lệnh để cho bảy trưởng lão của Học Viện, còn có mười đệ tử thiên kiêu đi tới Vạn Thần Vực, nhất định mang Diệp Trường Sinh về.”
Đạo Thiên Quân gật đầu: "Ta đi làm.”
Trong khi đó.
Thái Cổ Tộc, Thiên Thần Cung, Thiên Long Thần Đình lần lượt phái người đi Vạn Thần Vực, ngày xưa bọn hắn là kẻ cầm đầu phá hủy Thần Ma Tộc.
Hiện tại Thần Ma Tộc muốn ra đời, bọn hắn đương nhiên sẽ không đáp ứng.
Trước tiên phái người đến đây, chính là muốn bóp chết Thần Ma Tộc từ trong trứng nước.
Phong vân biến sắc, lôi động tám phương, thế lực khắp nơi buông xuống Vạn Thần Vực.
So với những thế lực muốn tiêu diệt Thần Ma Tộc, Tà Thần Cung, La Sát Tộc, Quỷ Vương Tông lâm vào sợ hãi.
Bởi vì bọn hắn rất rõ ràng, nếu Thần Ma Tộc xuất hiện, bọn hắn sẽ không còn là đối thủ của Diệp Trường Sinh nữa.
Giờ khắc này.
Bên trong hư không vô tận.
Trên hỗn loạn tinh không.
Hai bóng người ngừng lại, cầm đầu là một nam tử áo vải thô, cả người lôi thôi lếch thếch, ở trên người ông không có chút linh khí dao động nào.
Một người bình thường, lại đi lại đến hỗn loạn tinh không, kinh khủng như vậy.
Nam tử xoay người, ngưng thần nhìn về phía trước: "Thần Ma Tộc bất diệt, tốt, tốt, tốt!”
Nói đến đây, ông dừng một chút, ánh mắt rơi vào trên người một người khác: "Hãy đi tới nơi này với ta, trở về đi, có chút nhân quả sớm muộn gì cũng muốn chấm dứt. Vi sư ở chỗ này chờ ngươi, kiếm đạo của ngươi cách đại thành chỉ còn lại một bước cuối cùng.”
Nam tử áo trắng khó hiểu nói: "Sư phụ, vậy vì sao để cho ta rời đi!”
Nam tử áo thô nói: "Tâm ma của ngươi không trừ sẽ vĩnh viễn không đạt tới cảnh giới kia, lần này trở về chính là vì phá tâm ma của ngươi, còn có phần chấp niệm trong lòng ngươi.”
Nam tử áo trắng khom người một cái: "Sư phụ, ta vừa đi, sợ là phải thật lâu.”
Nam tử áo thô lại nói: "Dài thì ba năm, ngắn thì hai năm, vi sư chờ được.”
Nam tử áo trắng nói: "Đa tạ sư phụ!”
Dứt lời.
Thân ảnh của hắn biến mất ở trong hỗn loạn tinh không, tựa như một đạo tinh thần rơi xuống, xẹt qua hư không vô tận…
Lại nhìn một chút Thần Ma Tộc bên này.
Diệp Trường Sinh đứng ngay ngắn ở ven vùng phong ấn, nhìn từng bóng người bay lên trời: "Rốt cục thành công.”
Vốn tưởng rằng chúng Thần Ma Bát Bộ không cách nào xuất hiện, không nghĩ tới bọn họ sẽ làm ra động tĩnh lớn như vậy.
Đúng lúc này.
Một cảnh tượng đáng kinh ngạc đã xảy ra.
Theo một trăm lẻ tám thân ảnh bay lên trời, một ảo ảnh thật lớn xuất hiện, bao phủ trên bầu trời Thần Ma Tộc.
Nó có hình dạng như một con rồng, che khuất bầu trời.
Diệp Trường Sinh có chút bối rối.
Trước đây Thiên Khô lão nhân chưa từng nói qua, trong nơi phong ấn còn có Thần Thú tồn tại.