Chương 579: Vậy ngươi ra tay đi
Đồng tử lão giả áo trắng phóng to, trong mắt lộ ra vẻ không cam lòng, ai có thể nghĩ tới kiếm khí sẽ từ đỉnh đầu hạ xuống?
Mẹ nó, giống như nằm mơ.
Tuyệt đối không thể tưởng tượng được mình lại chết theo cách như vậy.
Kiếm khí đánh xuống đầu!
Quá mẹ nó tàn nhẫn.
Đây là việc mà người làm?
Nhìn thấy cảnh này.
Đệ Nhất Hình, Bách Lý Phạt, Tử Đông Hành ngẩng đầu nhìn về phía Cửu Thiên, vẻ mặt mờ mịt, trong lòng vô cùng tò mò, làm sao có kiếm quang hạ xuống từ Cửu Thiên?
Bách Lý Phạt nói: "Chúng ta vẫn nên đi thôi, ta thấy Thiên Học Viện và Thái Cổ Tộc ngăn không được Diệp Trường Sinh.”
Đệ Nhất Hình nói: "Đừng đi, nếu bị Diệp Trường Sinh theo dõi, trên trời rớt xuống bảo kiếm lớn, hậu quả các ngươi tự mình đoán..."
Trong lúc nhất thời, mọi người hoảng hốt, ở lại không được, rời đi cũng không được, làm như thế nào?
Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, thu linh giới của lão giả áo trắng vào hệ thống. Thân ảnh chợt lóe, ánh mắt xẹt qua trên người đám người Đệ Nhất Hình, lắc đầu, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên người lão giả Thái Cổ Tộc.
Mấy người Đệ Nhất Hình, Bách Lý Phạt cảm thấy bị vũ nhục.
Diệp Trường Sinh có ý gì, trực tiếp không nhìn bọn hắn, loại cảm giác này quá khó chịu.
Sắc mặt Tử Đông Hành cực kỳ khó coi: "Hắn có ý gì, khinh thường chúng ta sao? Khẩu khí này ta thật sự không nhịn được.”
Đệ Nhất Hình nói: "Vậy ngươi ra tay đi!”
Tử Đông Hành nói: "Mau xem, tu sĩ Thần Ma Tộc bị Thái Cổ Tộc nghiền ép, Thái Cổ Tộc thật sự là rất tốt.”
Mọi người: "..."
Bọn hắn phát hiện tu sĩ Thần Ma Tộc bị nghiền ép, Diệp Trường Sinh há sẽ không có phát hiện, đạp không lướt nhanh mà đi, hai kiếm khai thiên, nộ trảm ba người.
Tu sĩ Thái Cổ Tộc ngừng lại, ánh mắt lão giả cầm đầu rơi vào trên người Diệp Trường Sinh: "Tới vừa lúc, lão phu giết chính là ngươi.”
Còn khoe khoang sao?
Diệp Trường Sinh liếc mắt một cái đã nhìn rõ ràng tu vi của lão giả, còn không có mạnh bằng lão giả áo trắng của Thiên Học Viện mà cũng dám tuyên bố giết hắn.
Đừng tưởng rằng ngươi là từ Thiên Đạo Giới tới thì có thể ở Thần Ma Tộc không kiêng nể gì khoe khoang.
Xuy.
Một kiếm chém vào khoảng không, dồn ép thẳng vào lão giả Thái Cổ Tộc.
Lão giả đánh một quyền ra, nghênh đón kiếm quang tập kích tới: "Thần Hoàng cao nhất lại khủng bố như vậy!”
Diệp Trường Sinh có tu vi Thần Hoàng cao nhất không sai, đó là hắn không có thời gian đột phá, số mệnh Thần Ma tẩy lễ, hiện tại linh khí trong cơ thể hắn chống đỡ.
Nếu không phải hắn mạnh mẽ áp chế, bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá, vô cùng thoải mái.
Diệp Trường Sinh híp mắt, nhìn cường giả Thái Cổ Tộc đang tới gần hắn: "Sát giới, trấn áp.”
“Nhất kiếm diệt đạo!”
Sát Giới đáng sợ bao trùm.
Vô số sát khí tràn ngập trong từng tấc không gian, cường giả Thái Cổ Tộc có cảm giác dường như đang đi vào địa ngục Tu La.
Vẻ mặt của lão giả cầm đầu rất khó coi: “Sát Giới, hắn… Hắn thế mà lĩnh ngộ được Giới Vực, Diệp Trường Sinh có thể so với người đứng đầu Thần Ma Tộc.”
Lão ta vừa dứt lời.
Hắn đã tế ra một thanh kiếm đỏ như máu, đón nhận kiếm quang xuyên qua, kiếm quang và bóng kiếm hoành hành tàn phá bừa bãi.
Các cường giả khác của Thái Cổ Tộc sôi nổi ra tay giúp đỡ, bởi vì thanh kiếm này thật sự quá mạnh, một mình lão giả vốn không thể ngăn cản được.
Mọi người lần lượt ra tay, từng đòn tấn công được đánh ra, tụ lại về phía trước thanh kiếm đỏ như máu, ngăn cản kiếm quang của Diệp Trường Sinh.
Một người chiến đấu với một trăm người của Thái Cổ Tộc, điều này… Điều này quá kinh khủng.
Bách Lý Phạt nuốt nước miếng, âm thanh run rẩy nói: “Đây là Diệp Trường Sinh sao? Khó trách hắn có được Thần cách, hắn quả thực rất mạnh.”
Nói đến đây, lão ta dừng lại, sau đó nói tiếp: “Hắn tu luyện như thế nào vậy. Cho dù có huyết thống của Thần Ma Tộc thì cũng không có khả năng quái dị như thế.”
Đệ Nhất Hình phụ họa: “Ta... Ta cuối cùng cũng hiểu được vì sao Thần Ma Tộc không được mọi người chấp nhận. Bọn hắn vốn không phải là người, nếu để cho bọn hắn trưởng thành, thử hỏi ai sẽ là đối thủ của bọn hắn?”
Tử Đông Hành nói: “Thật ra ta vẫn coi trọng Thái Cổ Tộc, còn có Thiên Thần Cung. Ta tin bọn họ có thể trấn áp được Thần Ma Tộc!”
...
Phía bên kia.
Đạo Tông.
Bên trong Đạo Các.
Đạo Linh Nhi đột nhiên mở hai mắt ra, khóe miệng có một vệt máu tươi tràn ra, âm thanh lạnh như băng nói: “Người nào khiêu khích Diệp Trường Sinh?”
“Tại sao phải dùng Nhất Kiếm Diệt Đạo?”
“Thật vất vả mới củng cố được thực lực, lại suýt nữa bị ngươi phá hủy đạo văn, mỗi lần đều như vậy thật sự tốt không!”
Dứt lời.
Bóng dáng xinh đẹp của nàng biến mất ở trong Đạo Các. Khi xuất hiện lại, nàng đứng ngạo nghễ trên đỉnh Đạo Tông. Ngay sau đó, Đông Phương Đạo Huyền và Cơ Huyền Trí xuất hiện bên cạnh nàng.