Chương 582: Có lẽ hắn quá yếu

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 582: Có lẽ hắn quá yếu

Diệp Trường Sinh rõ ràng là kiếm tu, vì sao tinh thần lực lại khủng bố như vậy?

Hình Phá Thiên đi tới bên người Diệp Trường Sinh: "Thiếu chủ, ngươi cũng là thần niệm sư?”

Diệp Trường Sinh nói: "Không phải!”

Hình Phá Thiên biến sắc: "Không phải thần niệm sư, Thiếu chủ làm sao đánh bại lão già xấu xa này.”

Diệp Trường Sinh lại nói: "Có lẽ hắn quá yếu.”

Hình Phá Thiên khẽ nhíu mày, lẩm bẩm nói: "Lời này của Thiếu chủ có chút đau lòng, lão đầu kia quá yếu, nhưng ta ngay cả hắn cũng đánh không lại, vậy ta…”

Dương Thanh Vân ổn định thân ảnh, ánh mắt dừng lại trên người Diệp Trường Sinh: "Thật không nghĩ tới ngươi lại là thần niệm sư.”

Diệp Trường Sinh nói: "Ta là kiếm tu.”

Dứt lời, Thần Hỏa trên thân ảnh hắn dâng lên, di chuyển về phía Dương Thanh Vân.

Dương Thanh Vân biến sắc: "Luyện dược sư?”

Diệp Trường Sinh lại nói: "Ta là kiếm tu!”

Dứt lời, hắn tiện tay vung lên, một tòa trận pháp xuất hiện, hắn tiếp tục đi về phía trước.

Thanh âm Dương Thanh Vân khẽ run lên: "Trận… Trận sư.”

Diệp Trường Sinh giận dữ nói: "Nói cho ngươi bao nhiêu lần rồi, ta là kiếm tu, ngươi làm sao lại không tin?”

Dứt lời, hắn giơ tay lên, một kiếm bay ra, bạch hồng như rồng, tàn sát bừa bãi trên không, cắt lên người Dương Thanh Vân.

Xuy.

Một kiếm chém xuống, không gian sụp đổ.

Thân ảnh Dương Thanh Vân lại bay ngược ra ngoài, trong lúc nhất thời, cường giả Thiên Thần Cung hội tụ tới, trên mặt bọn hắn nổi lên vẻ sợ hãi.

“Đại trưởng lão, ngươi không sao chứ!”

Dương Thanh Vân nói: "Diệp Trường Sinh quá quỷ dị, hắn là tu sĩ toàn năng, nhanh chóng rời khỏi nơi này.”

"Đại trưởng lão, làm sao rời đi, Diệp Trường Sinh đã giết tới rồi."

Dương Thanh Vân lại nói: "Ngự Linh thuật, xé rách hư không.”

Dứt lời, chúng cường giả Thiên Thần Cung tay nắm pháp quyết, thúc dục Ngự Linh thuật, trong lúc nhất thời, không gian mạnh mẽ bị xé ra một vết rách.

Mọi người che chở Dương Thanh Vân chuẩn bị tiến vào trong đó, một ánh sáng bạc từ Cửu Thiên hạ xuống, đánh trúng trên người mọi người.

Oanh.

Tiếng nổ tung truyền ra, cường giả Thiên Thần Cung chỉ còn lại một mình Dương Thanh Vân, những người khác hình thần câu diệt.

Lúc này.

Một đạo bóng dáng xinh đẹp lăng không bay xuống, tiện tay vung lên, một đoàn linh khí bao bọc Dương Thanh Vân, nữ tử tiện tay vung lên, Dương Thanh Vân xuất hiện dưới chân Diệp Trường Sinh.

Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi tới rồi!”

Đạo Linh Nhi nói: "Có phải bọn hắn tìm ngươi phiền toái hay không, ngươi đừng nhúc nhích, để cho ta tới!”

Một kích đáng sợ, giết mọi người Thiên Thần Cung trong nháy mắt.

Tất cả mọi người trong sân đều bối rối.

Tầm mắt đồng loạt lướt vào trên người Đạo Linh Nhi.

Một đám trong lòng tò mò, nữ nhân này rốt cuộc là ai, vì sao phải giúp Diệp Trường Sinh?

Có được thực lực như vậy, nàng hẳn là không phải cường giả Vạn Thần Vực mới đúng.

Thế nhưng đám người Đông Phương Vân Thiên, Tử Đông Hành, Đệ Nhất Hình lại không biết Đạo Linh Nhi.

Phía bên kia.

Cường giả Phệ Hồn Môn phát hiện thân ảnh Đạo Linh Nhi, sắc mặt đều thay đổi, không thể tin được Đạo Linh Nhi và Diệp Trường Sinh thế mà biết nhau.

Đạo Linh Nhi và Diệp Trường Sinh, mặc kệ là ai thì cũng là tồn tại vô cùng khủng bố, nếu hai người bọn hắn liên thủ thì không dám tưởng tượng, thật là đáng sợ.

Giờ khắc này.

Ánh mắt Diệp Trường Sinh rơi vào trên người Đạo Linh Nhi: "Không cần các hạ xuất thủ, chuyện của ta, tự mình làm.”

Đạo Linh Nhi vội vàng nói: "Không có việc gì, tiện tay mà thôi!”

Diệp Trường Sinh cảm thấy kỳ lạ, vì sao Đạo Linh Nhi muốn giúp hắn? Nữ nhân này thực sự làm cho người ta khó nắm bắt.

Oanh.

Trên hư không.

Tiếng nổ lớn truyền ra, một đoàn vòng xoáy thật lớn xuất hiện, ngay sau đó, một thân ảnh lăng không bay xuống, hơn mười người theo sát sau lưng.

Tử Đông Hành nhìn thấy người tới, vội vàng nghênh đón: "Đại ca, ngươi tới rồi!”

Tử Đông Lai gật đầu, ánh mắt xẹt qua giữa sân, sắc mặt chợt biến đổi: "Đông Hành, đã xảy ra chuyện gì.”

Tử Đông Hành vội vàng nói: "Đại ca, Thần Ma Tộc phá bỏ phong ấn, Diệp Trường Sinh liên tiếp chém giết cường giả Thái Cổ Tộc, Thiên Thần Cung và Thiên Học Viện.”

Tử Đông Lai gật gật đầu: "Diệp Trường Sinh mạnh như vậy, ngươi gọi ta đến đây làm gì?”

Nói đến đây, lão ta dừng một chút, tiếp tục nói: "Mau rời khỏi nơi này!”

Dứt lời.

Lão ta lôi kéo Tử Đông Hành bay lên trời, hướng vòng xoáy còn chưa tiêu tán lướt nhanh đi qua.

Diệp Trường Sinh thấy nhóm người Tử Đông Lai chuẩn bị rời đi, thân ảnh chợt lóe, một kiếm vạn cổ cắt ngang, bổ xuống phía bọn hắn.

Tử Đông Lai tiện tay vung lên, sóng khí khủng bố nghênh đón: "Không biết các hạ mạnh mẽ như thế, Phiếu Miểu Tông đường đột!”

“Diệp công tử tiếp tục, lão phu cáo lui trước!”

Diệp Trường Sinh nói: "Đến cũng đã đến rồi, cùng nhau chơi đùa thôi!”

Tử Đông Lai nói: "Không được, sẽ không quấy rầy Diệp công tử giết người.”

Trong lúc nói chuyện, lão ta vội vàng ném ra ba đạo phù văn, hình thành một đạo màn sáng vạn trượng dùng để ngăn cản công kích của Diệp Trường Sinh.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right