Chương 588: Con đường vô địch của ta lại mênh mông mịt mù
Triệu Linh Nhi lại nói: "Ngươi đừng gây chuyện nữa, Thần Ma Tộc giáng thế, Thiên Đạo Giới sắp thay đổi, ngươi đi ra ngoài chạy loạn, nếu chọc người không nên chọc, ngươi sẽ chết rất thảm.”
Nghe tiếng.
Diễm Xích Vũ giật mình: “Linh Nhi, ngươi nói Thần Ma Tộc giáng thế, chuyện xảy ra khi nào?”
Triệu Linh Nhi nói: "Khoảng thời gian trước, lúc ngươi đang bế quan cho nên không biết.”
Khóe miệng Diễm Xích Vũ nhấc lên ý cười: "Xem ra chủ nhân lại tới Thiên Đạo Giới, ta phải đi giúp hắn, đã đến lúc để cho chủ nhân biết sự lợi hại của ta.”
“Thải Nhi, chúng ta đi!”
Dứt lời, hai người đạp không lướt đi, biến mất không thấy nữa...
Triệu Linh Nhi lắc đầu: "Lúc này dính líu quan hệ với Thần Ma Tộc, thật sự là chê sống lâu, sống không tốt sao?”
...
Trên hư không.
Diệp Trường Sinh đột nhiên ngừng lại, ánh mắt nhìn chăm chú phía trước: "Tới rồi thì xuất hiện đi!”
Một bóng dáng xinh đẹp lăng không bay xuống, xuất hiện ở trước mặt hắn, người tới không phải ai khác, chính là Đạo Linh Nhi.
Diệp Trường Sinh nói: "Ngượng ngùng, đi có chút sốt ruột, quên mất ngươi.”
Đạo Linh Nhi lạnh nhạt: "Không sao, ta đến Thiên Đạo Giới ba ngày, thuận tiện đi giải quyết một chút phiền toái.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Xem ra sự tình đã được xử lý xong.”
"Xong rồi." Đạo Linh Nhi trầm giọng nói, theo đó lại nói: "Ngươi cũng không tò mò ta đến Thiên Đạo Giới làm gì sao?”
Diệp Trường Sinh lắc đầu, cười nói: "Đơn giản là chuyện giết người, có gì phải tò mò.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Ta đi diệt minh, cùng nhau đi!”
Đạo Linh Nhi cười nhạt: "Được, bồi ngươi!”
Diệp Trường Sinh cưỡi gió mà đi, tốc độ vô cùng nhanh, nhìn bóng lưng hắn rời đi, ống tay áo Đạo Linh Nhi khẽ vung lên, đi về phía hắn.
Đạo Linh Nhi cảm thấy tò mò, Diệp Trường Sinh mang theo người dưới trướng, có thể đảo loạn Thiên Đạo Giới thành bộ dáng gì.
Giới này vẫn có chút cường giả.
Nếu những người đó ra tay, Diệp Trường Sinh ứng phó như thế nào?
Giờ khắc này.
Bên tai Diệp Trường Sinh truyền đến âm thanh của hệ thống.
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, xuất hiện nhiệm vụ chính, thống nhất Thiên Đạo Giới, phần thưởng là một gói quà thần bí.]
[Đinh, chúc mừng chủ nhân, đánh dấu địa điểm mới, đánh dấu Thiên Học Viện, đạt được một phần thưởng của hệ thống.]
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, xuất hiện nhiệm vụ phụ, kiếm đạo nhập phàm, đạt được một gói quà kiếm đạo lớn.]
Ba âm thanh nhắc nhở, Diệp Trường Sinh không có chút chấn động nào, hệ thống thật sự là quá xấu rồi, lại tặng phần thưởng cho hắn.
Nhiệm vụ này một chút khó khăn cũng không có!
Nếu đã đến Thiên Đạo Giới, không vì thống nhất thì đến đây làm cái gì?
Về phần kiếm đạo nhập phàm, lấy trình độ của hắn ở kiếm đạo, nhập phàm còn không đơn giản sao?
Ai, con đường vô địch của ta lại mênh mông mịt mù.
Thế gian tịch mịch, không gì bằng vô địch.
Hệ thống là để cho hắn cô độc sống quãng đời còn lại!
Nó rất xấu.
...
Thần Đế Minh.
Ta đến đây.
Diệp Trường Sinh nhìn lầu các quen thuộc trước mắt, chậm rãi mở miệng nói.
Kiếm Vô Ý nói: "Thiếu chủ, hãy giao Thần Đế Minh cho thuộc hạ!”
Dứt lời.
Thân ảnh hắn chợt lóe, hóa thành một ánh sáng bạc đi xa, trong lúc đi về phía trước, một ánh kiếm màu bạc từ Cửu Thiên hạ xuống.
Kiếm quang che khuất bầu trời, uy áp khủng bố, giống như muốn phá hủy hết thảy thành bột mịn.
Giờ khắc này.
Cường giả Thần Đế Minh nhận thấy được sự nguy hiểm nguy hiểm, thân ảnh bay lên trời, từng công kích bay ra, nghênh đón kiếm quang hủy thiên diệt địa.
Có người sợ hãi kêu lên: "Diệp Trường Sinh tới rồi, mau chạy đi!”
Giọng nói này có chút quen thuộc, là Tiền trưởng lão.
Lão ta đã chứng kiến một kiếm đáng sợ của Diệp Trường Sinh, biết bọn hắn ngăn không được kiếm quang trước mắt này.
Một kiếm này, sẽ phá hủy Thần Đế Minh, không chạy, sẽ hình thần câu diệt.
Thật ra không biết.
Kiếm quang cũng không phải do Diệp Trường Sinh đánh ra, mặc dù như thế, vẫn khủng bố như trước!
Tiếng kêu sợ hãi run rẩy.
Kiếm quang quét ngang hạ xuống, cường giả Thần Đế Minh có ý muốn ngăn cản đều táng thân dưới kiếm quang.
Lúc này.
Từng bóng người xuất hiện, mang theo khí thế không thể ngăn cản, cầm đầu chính là Vũ Văn Nguyệt, sau đó còn có trăm lão giả áo đen.
Vũ Văn Nguyệt tiện tay vung lên, không gian nghiền nát được chữa trị, ánh mắt nàng ta lóe lên, nhìn về phía trước, ánh mắt rơi vào trên người Kiếm Vô Ý.
Nàng ta trăm triệu lần không nghĩ tới Diệp Trường Sinh bước vào Thiên Đạo Giới, sẽ trực tiếp ra tay với Thần Đế Minh.
Ra bài hoàn toàn không theo !
“Chúng lão, chuẩn bị đánh một trận!”
Trăm bóng đen tiến lên, hơi thở mạnh mẽ bắn ra, uy áp tràn ngập bao trùm về phía Kiếm Vô Ý.
Thần Đế Minh truyền thừa đến nay, nội tình không chỉ đơn giản như bề ngoài.
Nhiều năm như vậy, Thần Đế Minh âm thầm bồi dưỡng bao nhiêu cường giả, cũng chỉ có Vũ Văn Nguyệt và Vũ Văn Minh biết.
Kiếm Vô Ý đạp không mà đi, đi về phía trước, tốc độ vô cùng thong thả, những nơi đi qua, cường giả Thần Đế Minh phóng thích uy áp, trong nháy mắt sụp đổ.