Chương 595: Xin rửa tai lắng nghe

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 595: Xin rửa tai lắng nghe

Hư Vô Nhai của Thái Cổ Tộc nói: "Nghe theo hiệu lệnh Thư Viện thì không có vấn đề gì, có điều, tại hạ có câu hỏi, kính xin Phó Viện trưởng giải thích nghi hoặc.”

Ngạo Vô Thiên nói: "Xin rửa tai lắng nghe!”

Hư Vô Nhai lại nói: "Nếu như chém chết Diệp Trường Sinh, tiêu diệt Thần Ma Tộc, lấy được tài nguyên thì nên xử lý như thế nào.”

Ngạo Vô Thiên híp mắt, không có chút ngoài ý muốn, hiển nhiên lão ta đã nghĩ đến Thái Cổ Tộc sẽ hỏi vấn đề này từ lâu: "Sau khi chém Diệp Trường Sinh, tài nguyên của Thần Ma Tộc sẽ phân phối đều cho các thế lực ở đây.”

“Hư huynh, cảm thấy thế nào?”

Hư Vô Nhai nói: "Phân phối đều, vậy ta sẽ lại tin Thư Viện một lần nữa. Đương nhiên, khoảng cách thời gian thi đấu giữa các giới không nhiều lắm, lần phân phối tài nguyên này, Thư Viện có thể chiếm thêm một phần, dù sao Thư Viện cũng phải đại diện cho Thiên Đạo Giới tham gia đại hội.”

Ngạo Vô Thiên gật đầu: "Chư vị còn có ý kiến gì nữa không?”

Cường giả Thiên Môn, Thiên Long Thần Đình trầm mặc không nói, xem như là chấp nhận Thiên Thư Viện là thủ lĩnh đồng minh lần này.

Tất cả mọi người toàn bộ nghe theo hiệu lệnh của cường giả Thiên Thư Viện.

Ngạo Vô Thiên lại nói: "Chư vị yên tâm, lúc này đây vây giết Diệp Trường Sinh, Thư Viện sẽ phái ra ba vị phu tử cùng nhau. Cho đến bây giờ, Thần Ma Tộc đã không còn như xưa, có ba vị phu tử tọa trấn, Diệp Trường Sinh tất phải chết không thể nghi ngờ.”

Dứt lời.

Một bóng người tiến vào trong điện, người tới khom người một cái: "Bẩm Phó Viện trưởng, Vân đạo sư đã trở lại.”

Ngạo Vô Thiên vội vàng nói: "Để cho hắn vào đi!”

Trong nháy mắt, một bóng người xuất hiện trong đại điện, Vân Diệp khom người vái chào, nói: "Phó Viện trưởng, Diệp Trường Sinh đến Thiên Đạo Giới.”

Ngạo Vô Thiên vội vàng nói: "Người đang ở nơi nào?”

Vân Diệp lại nói: "Diệp Trường Sinh đến Thiên Đạo Giới, trực tiếp đi Thần Đế Minh.”

Ngạo Vô Thiên híp mắt, sắc mặt thay đổi: "Theo ta được biết, Thần Đế Minh không tham gia trận chiến Thần Ma Tộc, Diệp Trường Sinh vì sao phải tấn công Thần Đế Minh.”

Nói đến đây, lão ta dừng một chút, tiếp tục nói: "Tình hình trận chiến như thế nào?”

Vân Diệp nói: "Đại chiến quá mạnh, ta không thể tới gần!”

Ngạo Vô Thiên lại nói: "Diệp Trường Sinh ra tay rồi. Mặc kệ là nguyên nhân gì để cho hắn phát động tấn công Thần Đế Minh, chúng ta cũng không thể ngồi yên không để ý.”

"Thực lực của Thần Đế Minh không kém, hẳn là có thể tiêu hao không ít lực lượng của Diệp Trường Sinh. Chúng ta hiện tại đi tới, vừa lúc có thể ngư ông đắc lợi."

“Chuyện không nên chậm trễ, lập tức xuất phát!”

Dứt lời, mọi người trong đại điện lần lượt đứng dậy, đi ra ngoài điện. Rất nhanh bọn hắn leo lên tiên thuyền, bay xuống trên lưng phi hành thú.

Bóng người xuất hiện, đông nghìn nghịt.

Thiên Đạo Giới đã lâu không có xuất hiện trận chiến lớn như vậy.

Ngạo Vô Thiên đứng ở sau lưng một con phi hạc, hai tay chắp sau lưng, nhìn Đạo Thiên Quân, người sau gật gật đầu: "Xuất phát đi!”

Ngay sau đó.

Từng đạo tinh mang xẹt qua trên bầu trời, uy áp bao phủ ngập trời, trong chớp mắt, mọi người tan biến trong vạn mây.

Một bên khác.

Vùng trời Thần Đế Minh.

Tiếng nổ chấn động trời cao, rung chuyển Cửu U.

Ánh sáng vàng khủng bố bắn ra giống như mặt trời, ánh sáng chói mắt như lúc nào cũng có thể phá hủy giới này.

Hai bóng người từ Cửu Thiên bay xuống chính là Diệp Trường Sinh và Vũ Văn Minh.

Bóng người Diệp Trường Sinh bay xuống bên cạnh Đạo Linh Nhi, trong tay nắm chặt Thần kiếm Thái Hư, uy áp chí tôn kinh khủng quanh thân khiến cho người ta không dám nhìn gần.

Một bên khác, Vũ Văn Minh bay xuống, khóe môi có vết máu, bả vai lão ta xuất hiện một vết kiếm rất sâu, thấy rõ cả xương trắng.

Vũ Văn Nguyệt đi đến bên cạnh lão ta: “Lão tổ, ngươi bị thương!”

Vũ Văn Minh nói: “Ta xuất quan sớm, không thể đánh vỡ rào chắn. Vốn cho rằng có thể dễ dàng giết chết Diệp Trường Sinh chỉ trong chớp mắt, không nghĩ đến hắn lại vô địch như vậy.”

Nói đến đây, lão ta tạm dừng, tiếp tục nói: “Trên người Diệp Trường Sinh ngoại trừ có Thần cách bên ngoài thì còn có nhiều bí mật. Mời vừa rồi trong không gian khác, trong tay hắn xuất hiện một tòa tháp lớn, nếu chúng ta không nhìn lầm, hẳn là tháp Tử Dương chín tầng.”

Sắc mặt Vũ Văn Nguyệt thay đổi, sợ hãi nói: “Lão tổ, làm sao bây giờ? Diệp Trường Sinh khó giải quyết như thế, nữ nhân kia cũng khủng bố như vậy, nàng đã giết nhóm bảy người Cửu Thiên Tôn chỉ trong chớp mắt.”

Sắc mặt Vũ Văn Minh lạnh lẽo, tầm mắt rơi vào trên người Diệp Trường Sinh và Đạo Linh Nhi: “Muốn phá hủy Thần Đế Minh, bọn hắn si tâm vọng tưởng.”

“Nguyệt Nhi, đưa Minh chủ lệnh của ngươi cho ta!”

Vũ Văn Nguyệt nói: “Lão tổ muốn làm gì?”

Vũ Văn Minh nói: “Gọi tổ.”

Vẻ mặt Vũ Văn Nguyệt có chút hiền lành, chậm rãi đưa Minh chủ lệnh cho Vũ Văn Minh: “Lão tổ, sớm biết có ngày hôm nay, lúc trước không nên tiếc bất cứ giá nào chém giết Diệp Trường Sinh.”