Chương 614: Thái Cổ Huyền Thiên Đồ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 614: Thái Cổ Huyền Thiên Đồ

Khi quyền lệ va chạm vào kiếm quang, vô số kiếm khí đánh nát đạo văn, quyền lớn vỡ vụn chấn động trời.

Một kiếm kinh động, máu tươi như trụ.

Nhìn thấy cảnh này.

Khuôn mặt xinh đẹp của Lạc Cửu Khanh hơi thay đổi: "Kiếm đạo nhập phàm, kiếm đạo của hắn lại đạt tới trình độ như vậy.”

“Một kiếm đánh nát thần văn, ta có thể làm được sao?”

Nàng ta tự hỏi, chính mình không làm được.

Trong lúc nhất thời, nàng ta cảm thấy vô cùng hoảng sợ. Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên gặp phải tu sĩ còn ưu tú hơn mình.

Cho tới nay, Lạc Cửu Khanh đều tự cho là thiên tư của nàng ta là mạnh nhất, bởi vì Long Thương Sinh và Quân Cửu Tư vẫn luôn nói như vậy.

Hôm nay vừa thấy Diệp Trường Sinh, nàng ta mới hiểu được nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.

Diệp Trường Sinh mạnh mẽ, trong nháy mắt đã khơi dậy lòng hiếu thắng của nàng ta, đáy lòng quyết định cho dù như thế nào cũng phải đánh một trận với Diệp Trường Sinh.

Ánh mắt Lạc Cửu Khanh lóe lên, ánh mắt lần thứ hai nhìn về phía Diệp Trường Sinh: "Hai chiêu? Còn phải mấy chiêu mới có thể chém giết hắn?”

Lúc này.

Hư Vô Danh mạnh mẽ ổn định thân ảnh, cúi đầu nhìn về phía bả vai, một lỗ máu xuất hiện, uy lực của một kiếm phá vỡ thân thể phòng ngự của lão ta.

Không phải Thần Đế thì không thể địch lại!

Trong lòng lão ta vô cùng vô cùng vô cùng rõ ràng, nếu muốn chém chết Diệp Trường Sinh, không phải cấp Thần Đế thì không thể.

Thực lực nửa bước Thần Đế vẫn là có chút thiếu sót.

“Thái Cổ Huyền Thiên Đồ!”

Một bức tranh, một thế giới?

Diệp Trường Sinh nhìn Thái Cổ Huyền Thiên Đồ bay về phía hắn, sắc mặt hơi đổi một chút, chỉ là một bức tranh mà thôi nhưng lại tản ra hơi thở làm cho hắn cảm thấy nguy hiểm.

Xuy.

Một kiếm bay ra, đánh trúng vào Thái Cổ Huyền Thiên Đồ.

Ngay sau đó.

Kiếm quang trực tiếp bị Huyền Thiên Đồ cắn nuốt.

Thái Cổ Huyền Thiên Đồ bắt đầu không ngừng lớn lên, tựa như một màn trời, bao phủ về phía Diệp Trường Sinh.

Hư Vô Danh lẩm bẩm nói: "Diệp Trường Sinh, chỉ cần ngươi tiến vào Huyền Thiên Đồ, đến lúc đó ngươi phải chết không thể nghi ngờ.”

Một bức tranh, một thế giới.

Nhìn không gian mộng ảo trước mắt giống như muốn đặt mình ở một thế giới khác, thân ảnh Diệp Trường Sinh đang đi tới ngừng lại.

Hắn cau mày, lão già khốn kiếp này có chút quái, có chút quỷ dị!

Chủ yếu là lão già này cứng như thép.

Một thân tu vi của hắn đã đạt tới Thần Đế tầng thứ hai, lão đầu này chỉ là nửa bước Thần Đế, thế mà có thể liên tiếp ngăn cản hai chiêu của hắn.

Theo lý thuyết thì có thể chém chết lão ta chỉ bằng một kiếm.

Đối với việc này Lạc Cửu Khanh ngược lại không có chút ngoài ý muốn nào, bởi vì nàng ta biết thân phận của Hư Vô Danh.

Thật tình không biết, cũng không phải là Hư Vô Danh cứng như thép, mà bởi vì lão ta là một Luyện khí sư.

Lạc Cửu Khanh tu luyện đủ tất cả, tự nhiên biết Luyện khí sư đáng sợ.

Diệp Trường Sinh cũng là lần đầu tiên gặp phải Luyện khí sư.

Ở thế giới này, địa vị của một Luyện khí sư và Luyện dược sư tôn quý như nhau.

Bất kể đi tới nơi nào, tuyệt đối là khách quý.

Luyện dược sư có thể dùng đan dược chiêu mộ rất nhiều cường giả vì hắn mà bán mạng, Luyện khí sư cũng có thể làm được như vậy.

Chủ yếu nhất là... Luyện khí sư còn có vô số thần khí. Trong giao chiến, cho dù tu vi của hắn yếu một chút nhưng có vô số Thần khí cũng có thể khiến cho hắn đứng ở thế bất bại.

Mới vừa rồi Hư Vô Danh sở dĩ có thể ngăn cản hai kiếm của Diệp Trường Sinh, toàn bộ dựa vào lá bài tẩy.

Lần đầu tiên, trong bàn tay lão ta ẩn giấu thần lôi, thực ra là một chí bảo có thuộc tính lôi, không nghĩ tới bị một kiếm của Diệp Trường Sinh đánh nát.

Lần thứ hai, bên trên quyền lệ của lão ta có ẩn giấu thần văn, cũng là lão ta từ từ đánh ra, cho nên thần văn của lão ta nhiều nhất cũng xem như ngụy thần văn.

Nhưng mà, tất cả những chuyện này Diệp Trường Sinh cũng không biết, toàn bộ tâm tư của hắn đều ở trên Thái Cổ Huyền Thiên Đồ trước mắt.

Sau khi hắn bước vào kiếm đạo nhập phàm, dưới một kiếm, thần khí bình thường trong nháy mắt hóa thành bột mịn, Thái Cổ Huyền Thiên Đồ lại bình yên vô sự.

Bảo vật này không đơn giản.

Nghĩ đến đây, Diệp Trường Sinh híp mắt, tầm mắt xẹt qua đám người Kiếm Vô Ý. Giờ khắc này, trong đầu hắn xuất hiện một suy nghĩ đáng sợ.

Đó chính là tiến vào Thái Cổ Huyền Thiên Đồ, hắn sẽ đi vào dạo một vòng, không làm gì khác.

Nói làm là làm ngay, tuyệt đối không dây dưa dài dòng.

Ngay sau đó.

Thân ảnh hắn chợt lóe, tiến vào trong Huyền Thiên Đồ. Nhìn thấy một màn này, ý cười trên mặt Hư Vô Danh càng đậm. Trong nháy mắt khi Diệp Trường Sinh tiến vào Huyền Thiên Đồ, lão ta giống như đã nhìn thấy Diệp Trường Sinh chết.