Chương 628: Phải giết trừ trong trứng nước
Luyện khí sư có thể luyện chế ra Thần Văn chính là bắt chước Thần Văn trên người tu sĩ để rèn luyện.
Nói như vậy đi, nếu như bản thân ngươi có được Thần Văn, hơn nữa luyện khí sư luyện chế Thần Văn, uy lực công kích của ngươi ít nhất có thể gấp mấy lần.
Tựa như Hư Vô Danh lúc trước chỉ là sử dụng một Ngụy Thần Văn đã có thể ngăn cản một kiếm của Diệp Trường Sinh.
Lạc Trường Giới nói: “Hắn là tu sĩ Thần Ma Tộc có thiên phú mạnh nhất từ trước đến nay, hơn nữa hắn còn nắm giữ hai thần thông bản mạng của Thần Ma Tộc. Bằng không, cấp bậc của hắn không có khả năng tăng lên nhanh như vậy.”
Nói đến đây, lão ta dừng một chút, tiếp tục nói: “Ra tay đi, cứ tiếp tục như vậy, không biết Diệp Trường Sinh còn có lá bài tẩy gì nữa.”
“Người này không trừ, nhất định sẽ trở thành họa lớn!”
Long Thương Sinh gật đầu: “Hắn còn trẻ như vậy, thật không biết nhiều năm như vậy, hắn trưởng thành như thế nào, lại có thể đáng sợ đến trình độ như vậy.”
Bá.
Bá.
Hai người đạp không mà đi, nhanh chóng lướt về phía Giới Ảnh.
Sắc mặt Yến Bất Quy và Kỷ Vu Sơn âm trầm đến cực điểm, hai người hoảng sợ vô cùng, sự mạnh mẽ của Diệp Trường Sinh đã vượt qua tưởng tượng của bọn hắn.
Nếu để hắn trưởng thành hơn nữa, cộng thêm Diệp Chiến Thiên, Diệp Tu Duyên, ôi mẹ của ta, ba tên kiếm tu vô địch, thử hỏi ai có thể ngăn cản bọn hắn?
Bóp chết.
Nhất định phải giết trừ trong trứng nước.
Yến Bất Quy nói: “Lão Kỷ, không quan tâm nhiều như vậy, chúng ta nhất định phải ra tay.”
Kỷ Vu Sơn nói: "Đúng vậy, ra tay đi, người này quá khủng bố.”
Hai người đạp không lướt đi, gia nhập vào đội hình vây công Diệp Trường Sinh. Trong lúc nhất thời, đám người tám lão của Thiên Thư Viện, Giới Ảnh, Lạc Trường Giới, Long Thương Sinh lần lượt tấn công mẹnh mẽ về phía Diệp Trường Sinh.
Oanh.
Oanh.
Tiếng nổ vang lên khắp cửu thiên thập địa
Đối mặt với sự vây công của mọi người, kiếm của Diệp Trường Sinh như rồng đi du ngoạn, đoạt thiên tạo hóa, thân ảnh xuyên qua mọi người.
Thành thạo điêu luyện, giết chóc vô hạn.
Theo máu tươi bắn tung tóe, hai gã Giới Ảnh bị chém, đầu bay ra ngoài, máu tươi như trụ.
Đúng lúc này.
Một hơi thở khủng bố từ Cửu Thiên hạ xuống, theo đó, một bóng người chậm rãi đi xuống.
Người tới không phải người khác, chính là Long Nam Huyền.
Không đến thời gian một nén nhang, lão ta đã tái tạo thân thể, phóng thích hơi thở càng thêm khủng bố. Giờ khắc này, ở trên mặt lão ta ngậm nụ cười.
Bị Diệp Trường Sinh phá hủy thân thể, hình như không làm cho lão ta mất hứng.
Theo bóng người bay xuống, giọng nói của Long Nam Huyền như phán xét: “Diệp Trường Sinh, ngày chết của ngươi đã đến.”
Dứt lời.
Lão ta tiện tay vung lên, sóng khí khủng bố cắn nuốt Cửu Thiên, một quyển sách cổ bay ra ngoài, nghiền ép về phía Diệp Trường Sinh.
Đám người Lạc Trường Giới thấy Long Nam Huyền xuất hiện, nhao nhao quay đầu nhìn lại, vẻ mặt mọi người vẻ mặt ngây ra như phỗng, trong mắt lộ ra vẻ không thể tưởng tượng nổi.
Long Thương Sinh kinh ngạc hô: “Lão Viện trưởng, ngươi… Ngươi đã đột phá.”
Long Nam Huyền nói: “Đột phá, tái tạo thân thể, Tàng Thư làm cơ sở, lầu các làm cốt, ta là Cổ Thần, vô địch ở giới này.”
Lạc Trường Giới híp mắt: “Lão Viện trưởng, ngươi dung hợp Tàng Thư Các và thân thể thành một thể?”
Long Nam Huyền sau đó vung lên, vô số sách cổ bay ra, mang theo khí thế không thể ngăn cản, tựa như đạn pháo, oanh kích về phía Diệp Trường Sinh.
Oanh.
Oanh.
Từng tiếng nổ vang lên, Diệp Trường Sinh dưới sự oanh kích của hàng loạt sách cổ, thân ảnh lui về phía sau.
Long Nam Huyền nói: “Diệp Trường Sinh, ta muốn cám ơn ngươi, nếu không phải ngươi hủy thân thể của ta, lão phu không có khả năng bước vào cấp Cổ Thần, cũng không có khả năng dung hợp Tàng Thư Các.”
Nói đến đây, lão ta dừng một chút, tiếp tục nói: “Yên tâm, lão phu sẽ để lại cho ngươi một cỗ thi thể đầy đủ.”
Khuôn mặt Diệp Trường Sinh trầm như nước, hai chân đạp không, rút kiếm mà đi, một kiếm lại một kiếm tức giận chém ra, nghênh đón sách cổ bao trùm tới.
Ánh sáng vàng của phù văn bao phủ trên cổ tịch, vô số hạo nhiên chính khí bắn ra, kiếm quang tàn sát bừa bãi, sách cổ giống như ngôi sao ngã xuống, vẫn như trước thẳng tiến không lùi.
Kiếm phá cửu thiên, vô biên vô tận.
Vô số ánh sáng vàng chôn vùi bầu trời, chỉ còn lại thân ảnh Diệp Trường Sinh ở trong ánh sáng vàng xẹt qua...
Long Nam Huyền tung tiếng nói: “Tám lão, bày trận, Hỗn Nguyên Hạo Nhiên Chấn Thiên Trận!”
Ra lệnh một tiếng.
Tám lão di chuyển, đạp không lướt đi, xuất hiện ở các vị trí khác nhau trên hư không, bảy vị trí lần lượt là Thiên Xu, Thiên Tuyền, Thiên Cơ, Thiên Quyền, Ngọc Hành, Khai Dương, Diêu Quang, một người ở chính giữa, hình thành thế bao vây Diệp Trường Sinh.
Nam Long Huyền lơ lửng trên không, bá đạo mà đứng: “Diệp Trường Sinh, Hỗn Nguyên Hạo Nhiên Chấn Thiên Trận chính là chỗ táng thân của ngươi.”