Chương 687: Phong ấn phủ đệ, bế qua
Thiên Cửu Ca nói: "Phong ấn phủ đệ, bế quan?"
Nói đến đây, lão ta dừng một chút, tiếp tục nói: "Xem ra Diệp Trường Sinh đang lắng đọng thực lực, trong khoảng thời gian này cũng không cần đi giám thị Diệp phủ nữa.”
"Luận võ vạn giới năm năm sau, tin tưởng Diệp Trường Sinh nhất định sẽ xuất hiện."
Lão giả lại nói: "Cung chủ, luận võ vạn giới còn có thời gian bốn năm, Thiên Khư Cửu Cung đã bắt đầu chuẩn bị từ lâu, chúng ta có phải cũng nên chuẩn bị hay không.”
Thiên Cửu Ca nói: "Danh ngạch đi núi Bất Tử, Phần Thiên Cung chúng ta nhất định phải có được. Diệp Trường Sinh đã là Cổ Thần, không có cách nào tham gia luận võ vạn giới, tin tưởng lấy thực lực diễm hạo, đạt được danh ngạch hẳn là không khó.”
"Đúng rồi, Phiếu Miểu Kiếm Tông bên kia không có dị động sao? Còn có điều tra rõ ràng vì sao Phiếu Miểu Kiếm Tông ra tay với Diệp Trường Sinh.”
Lão giả lại nói: "Cung chủ, sau đại chiến Diệp phủ, Phiếu Miểu Kiếm Tông không có bất kỳ dị động nào. Về phần vì sao lại ra tay với Diệp Trường Sinh, hẳn là vì bảo tàng trong Vẫn Kiếm U Uyên.”
Thiên Cửu Ca giật mình: "Bảo tàng Vẫn Kiếm U Uyên, đến tột cùng là chuyện gì xảy ra.”
Lão giả tiếp tục nói: "Bẩm Cung chủ, Băng Long viễn cổ ở Vẫn Kiếm U Uyên phá bỏ phong ấn, các thế lực âm Dương Giới hoài nghi là Diệp Trường Sinh cởi bỏ phong ấn, bởi vì hắn chiếm được huyết mạch và xương cốt của Băng Long viễn cổ, còn có toàn bộ bảo tàng của Băng Long viễn cổ.”
Vẻ mặt Thiên Cửu Ca lộ vẻ ghen tị: "Vì sao vận khí của Diệp Trường Sinh tốt như vậy, bảo tàng Băng Long viễn cổ Vẫn Kiếm U Uyên của âm Dương Giới thế mà đều rơi vào trong tay hắn, cơ duyên của hắn cũng quá nghịch thiên.”
Lão ta ở Thiên Giới Đệ Nhất không sai, nhưng tin tức Vẫn Kiếm U Uyên có Băng Long viễn cổ và phi kiếm thiên ngoại, lão ta đã sớm biết.
Tất cả tu sĩ Phần Thiên Cung là thuộc tính hỏa, cho nên bảo tàng ở Vẫn Kiếm U Uyên cũng không khiến bọn hắn động tâm.
Trăm triệu lần không nghĩ tới Diệp Trường Sinh lại lấy được bảo tàng gần vạn năm của Băng Long viễn cổ, đây chính là tồn tại làm cho tất cả thực lực thèm nhỏ dãi.
Thật sự là người hơn người chết, hàng so với hàng hóa phải ném.
Mấy ngàn năm qua, bao nhiêu cường giả tiến vào Vẫn Kiếm U Uyên, cũng chưa từng có được chí bảo trong đó, như thế nào lại để cho Diệp Trường Sinh chiếm được?
Chính xác thì hắn có sức hấp dẫn gì?
Trời đánh, vận khí sao lại tốt như vậy?
Im lặng trong chớp mắt.
Thiên Cửu Ca nói: "Tất cả mọi người bế quan đi, bổn Cung chủ đi núi Hỏa Diễm một chuyến, năm năm sau luận võ vạn giới, lại gặp Diệp Trường Sinh, nhất định phải có được chí bảo trên người hắn. ”
So với bảo tàng của Băng Long viễn cổ, Tâm Diễm Hỗn Độn trên người Diệp Trường Sinh càng làm cho Thiên Cửu Ca động tâm.
Mọi người khom người một cái, đứng dậy rời khỏi Phần Thiên Cung.
...
Diệp phủ.
Bên ngoài Hỗn Độn Kiếm Đấu Trận.
Một đoàn người xuất hiện, cầm đầu là một nữ tử áo đỏ, nhìn đại trận trước mắt, nàng chậm rãi mở miệng nói: "Tam gia gia, tòa đại trận này thật mạnh mẽ, xem ra trong Diệp phủ có một vị trận sư cường đại.”
Lão giả áo trắng nói: "Đúng vậy, thật không nghĩ tới ở giới này còn có người mạnh mẽ như vậy, chỉ là đại trận phong ấn phủ đệ, chúng ta muốn tìm được Diệp Trường Sinh, sợ là rất khó.”
Nữ tử áo đỏ nói: "Lần này chúng ta nhất định phải tìm Diệp Trường Sinh, vô luận trả giá bao nhiêu.”
Theo đó, nàng bước ra, đi tới trước đại trận: "Võ Thần Giới, Văn Nhân Thanh Diên, cầu kiến Diệp Thiếu chủ.”
Thanh âm như trời, quanh quẩn trên bầu trời Diệp phủ.
Theo thanh âm hạ xuống, không có đáp lại, khuôn mặt xinh đẹp của Văn Nhân Thanh Diên thay đổi, tiếp tục nói: "Văn Nhân Thanh Diên, cầu kiến Diệp Thiếu chủ.”
Vẫn không có ai trả lời.
Lão giả áo trắng nói: "Tiểu thư, phủ này bị đại trận bao phủ, Diệp Trường Sinh căn bản không có khả năng nghe được thanh âm của tiểu thư, chúng ta vẫn nên rời đi đi!”
Văn Nhân Thanh Diên nói: "Rời đi, nếu như bỏ qua cơ hội này, chúng ta lại muốn tìm được huyết dịch Băng Long viễn cổ, đó chính là so với lên trời còn khó hơn.”
“Diệp Thiếu chủ bế quan không ra, vậy ta sẽ ở chỗ này chờ!”
Lão giả áo trắng vội vàng nói: "Tiểu thư, nếu hắn vẫn không ra cửa, tiểu thư phải đợi mãi sao?”
Văn Nhân Thanh Diên nói: "Tam gia gia, truyền lệnh xuống, ở đối diện Diệp phủ xây dựng một tòa cung điện cho ta, ta cũng lần nữa bế quan, trong vòng mười năm ta tuyệt đối không rời khỏi nơi này, cho đến khi đợi được Diệp Thiếu chủ.”
Lão giả áo trắng lắc đầu: "Tiểu thư, tội gì ngươi phải vậy?”
Văn Nhân Thanh Diên nói: "Vì Võ Thần Giới, hết thảy đều đáng giá, dựa theo phân phó của ta đi làm.”
Lão giả áo trắng lĩnh mệnh, xoay người rời đi, kế tiếp, không đến một tháng, đối diện Diệp phủ quả nhiên xuất hiện một tòa cung điện.