Chương 697: Ta kém gì? (3)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 697: Ta kém gì? (3)

Trong đôi mắt của Hồ Lệ Tinh lóe ra nước mắt: “Hòa thượng thối, ngươi thật sự không nhớ rõ đã làm gì ta?”

Tàng Thất nói: “Bần tăng chính trực như vậy, làm sao có thể làm gì ngươi, ngươi mau rời đi, không nên hủy hoại danh dự của bần tăng.”

Khuôn mặ Hồ Lệ Tinh tức giận: "Ngươi thật sự muốn đối với ta như vậy sao? Ngươi sẽ hối hận.”

Tàng Thất lắc đầu, cười nói: "Không hối hận, không hối hận, sau hôm nay, giữa chúng ta không còn liên quan gì nữa.”

Dứt lời.

Hắn đứng dậy đi vào trong phủ đệ, những người khác cũng di chuyển về phía trước, ánh mắt Diệp Trường Sinh dừng ở trên người Hồ Lệ Tinh, thấy nàng lê hoa đái vũ.

“Kiếp hồng trần của hòa thượng tới rồi!”

"Cô nương này ngoại trừ có chút phóng đãng, những thứ khác đều rất tốt, loại nhân duyên này, thật sự là quá kỳ quái."

Bên ngoài phủ đệ, chỉ còn lại một mình Hồ Lệ Tinh đứng trong gió, nguyên bản nàng ta muốn Trích Tinh Tử giáo huấn Tàng Thất.

Không nghĩ tới tu vi của Tàng Thất lại tăng lên, cho nên nàng ta quyết định ở lại bên người Tàng Thất, dù sao bọn họ cũng có tiếp xúc da thịt.

Nhưng tuyệt đối không nghĩ tới thái độ của Tàng Thất đối với nàng lại ác liệt như vậy, hoàn toàn không để ý đến tình cảm ngày xưa.

Tình cảm.

Nếu có tình cảm, Tàng Thất cũng sẽ không giết ra Ngọc Nữ Tông.

Nếu như có tình cảm, nàng ta cũng sẽ không để Trích Tinh Tử ra tay.

Nói trắng ra, đêm đó là xúc động trừng phạt, nàng, chiếm đoạt Tàng Thất.

Đối với tất cả những gì đã xảy ra trong đêm đó, Tàng Thất chỉ cảm thấy là một giấc mơ.

Một giấc mơ dài, khi tỉnh mộng, tan thành mây khói.

...

Lúc này.

Thành Võ Minh.

Bên trong một cung điện.

Một bóng dáng xinh đẹp dựa vào cửa sổ, nhìn phi hạc lướt qua trước mắt, lẩm bẩm nói: “Trường Sinh, bảy năm rồi, ngươi còn tốt sao?”

Nữ tử có đôi mi thanh tú, mắt phượng, má ngọc môi anh đào, hạo khí thanh anh, tiên tài trác đạm, thật là một tuyệt đại giai nhân.

Đột nhiên, một bóng người xuất hiện trong cung điện, vội vàng đi tới bên cạnh nữ tử: “Lạc tiên tử, sao ngươi lại u sầu như vậy?”

"Phải biết rằng ngươi chính là ứng viên đoạt quán quân lần này."

An Lạc Nhi nói: “Đoạt quán quân, rất khó sao?”

Nói đến đây, nàng dừng lại, tiếp tục nói: “Nhưng nếu hắn tham gia, quán quân luận võ lần này không ai khác ngoài hắn.”

Dạ Lãnh Nguyệt nói: “Lạc tiên tử nói tới ai, Huyền Mạc Tiếu hay là Thiên Giới Đệ Nhất Lâm Lăng Khúc?”

An Lạc Nhi lắc đầu, lông mày nhíu lại: “Thực lực của bọn họ bình thường.”

Dạ Lãnh Nguyệt hồ nghi: “Đó là ai, có thể để Lạc tiên tử chúng ta để ý như thế?”

An Lạc Nhi nói: “Hắn... Cũng không biết có tới tham gia luận võ hay không, thật hy vọng luận võ sớm bắt đầu, như vậy ta có thể đi ra ngoài xem một chút.”

Dạ Lãnh Nguyệt nói: “Lạc Nhi, lần luận võ này không giống như trước kia, các giới chuẩn bị đầy đủ, Tinh Thần Giới ngoại trừ Trích Tinh Tử ra, Lận Tinh Thần cũng tới.

“Còn Long Tộc có ba gã cường giả, Thái tử của Long Tộc Long Phong Uyên cũng tới.”

An Lạc Nhi nói: "Bọn họ cũng chỉ là hư danh mà thôi, mạnh mẽ thật sự chính là Khanh Hồng Nhan.”

Dạ Lãnh Nguyệt nói: “Cạnh tranh quá kịch liệt, ta cũng không biết có thể tiến vào mười vị trí đầu tiên hay không.”

An Lạc Nhi nói: “Ngươi khẳng định không thành vấn đề.”

Dạ Lãnh Nguyệt lắc đầu: “Vậy cũng không nhất định, vừa rồi ở trên đường lớn, một tên hòa thượng lại khó phân trên dưới với Trích Tinh Tử.”

An Lạc Nhi khẽ nhíu mày: “Hòa thượng? Ngươi có biết tên hắn là gì không?”

Dạ Lãnh Nguyệt nói: “Nghe người khác gọi hòa thượng kia là Tà tăng Tàng Thất.”

“Là hắn!” An Lạc Nhi có lúm đồng tiền như hoa: “Bọn họ quả nhiên tới rồi, không nghĩ tới Tàng Thất lại có thể không phân trên dưới với Trích Tinh Tử.”

Nói đến đây, ý cười trên mặt nàng càng đậm, Tàng Thất cũng mạnh mẽ như vậy, Diệp Trường Sinh nên mạnh cỡ nào?

Chính mình hiện tại còn có bao nhiêu chênh lệch với hắn?

Dạ Lãnh Nguyệt vội vàng nói: “Lạc Nhi, ngươi biết Tà tăng Tàng Thất sao?”

An Lạc Nhi gật đầu: “Quen biết, chúng ta vẫn là bằng hữu không tệ lắm.”

Dạ Lãnh Nguyệt càng thêm nghi hoặc: "Lạc Nhi, nhiều năm như vậy ngươi chưa từng rời khỏi Ngũ Hành Thần Cung, làm sao có thể quen biết hòa thượng kia?”

"Chúng ta đã biết nhau từ rất lâu rồi." An Lạc Nhi cười nói: "Hắn tới rồi, lần luận võ này không ai có thể vượt qua hắn!”

Đúng lúc này.

Bóng người một bà lão xuất hiện, đi vào trong cung điện, An Lạc Nhi cúi người một cái: "Gặp qua sư phụ.”

Người tới không phải ai khác, chính là Thần Ngũ Hành, Vân Bạch Tố.

"Lạc Nhi, vi sư đến đây là muốn nói cho ngươi biết, quy tắc của đại hội luận võ thay đổi, lần luận võ này, dưới năm mươi tuổi, không giới hạn tu vi, đều có thể tham gia."

Vân Bạch Tố trầm giọng nói, theo đó lại nói: "Cho nên trong khoảng thời gian cuối cùng, ngươi nhất định phải tăng tu vi lên đến Cổ Thần.”

"Huyền Mạc Huyền, Long Phong Uyên, Khanh Hồng Nhan, Lận Tinh Thần đều đã bế quan, ngươi cũng không thể chậm hơn bọn họ."