Chương 702: Tất cả nghe theo ngươi (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 702: Tất cả nghe theo ngươi (2)

...

Bóng tối biến mất.

Cột sáng xông thẳng lên trời cũng theo đó biến mất.

Trong lúc nhất thời, chỉ còn lại ngũ thải quang trụ, vẫn như trước bay thẳng về phía bầu trời.

Diệp Trường Sinh dừng lại trên một tòa lâu các, thân ảnh ngạo nghễ đứng, ánh mắt nhìn xuống phía dưới, nhìn về phía trong phủ đệ.

Lúc này.

Một hơi thở mạnh mẽ truyền đến, bao phủ trên người Diệp Trường Sinh, một bóng người xuất hiện trên lầu các đối diện hắn.

Vân Bạch Tố nhìn Diệp Trường Sinh, sắc mặt hơi đổi, trong lòng vô cùng hoảng sợ, nàng lại nhìn không thấu thiếu niên trước mắt: "Các hạ là ai?”

Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi là ai?”

Vân Bạch Tố nói: "Nơi này là phủ đệ của Ngũ Hành Giới, ngươi nói ta là ai.”

Diệp Trường Sinh nói: "Ta là tới tìm Lạc Nhi.”

Vân Bạch Tố híp mắt lại: "Ngươi là ai, làm sao có thể quen biết Lạc Nhi.”

Diệp Trường Sinh nói: "Người quen cũ.”

Kỳ thật, hắn muốn nói mình là nam nhân của An Lạc Nhi, nhưng nghĩ đến như vậy quá kiêu căng.

Dù sao làm việc khiêm tốn là tiêu chuẩn của hắn.

Vân Bạch Tố nói: "Tại sao ta không nghe Lạc Nhi nhắc tới có một người quen cũ như ngươi.”

Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi và Lạc Nhi rất quen thuộc?”

Vân Bạch Tố chính là sư phụ của An Lạc Nhi, ngươi nói có quen không?

Đúng lúc này.

Một bóng dáng xinh đẹp đột nhiên xuất hiện, mang theo vô số ngũ thải thần quang, trong chớp mắt xuất hiện bên người Vân Bạch Tố.

Người tới không phải ai khác, chính là An Lạc Nhi.

Nàng lơ lửng trên hư không, ngũ thải thần huy mênh mông tràn đầy quanh quẩn quanh người, ánh mắt lóe lên, lẳng lặng nhìn Diệp Trường Sinh.

Vân Bạch Tố liếc mắt nhìn An Lạc Nhi, thấy ánh mắt nàng lộ ra nhu tình, trong lòng thầm nói, chẳng lẽ bọn họ thật sự quen biết đã lâu?

Rất lâu.

Diệp Trường Sinh trước tiên mở miệng: "Ngươi còn tốt sao? Có nghĩ tới ta không?”

An Lạc Nhi nói: "Ta rất tốt, nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng gặp được ngươi.”

Diệp Trường Sinh nói: "Đi, tìm một chỗ để nói chuyện, ta biết ngươi nhất định có rất nhiều lời muốn nói với ta.”

An Lạc Nhi nhẹ nhàng gất đầu, bóng người xinh đẹp vừa chuẩn bị rời đi, mới nhớ tới Vân Bạch Tố ở bên người, cúi người một cái: "Sư phụ, Trường Sinh là đạo lữ của ta, Lạc Nhi và hắn tách ra nhiều năm.”

Vân Bạch Tố nói: "Hiểu rồi, đi đi, người trẻ tuổi phải chú ý nhiều hơn, nhớ rõ mọi việc đều có chừng mức, hiểu không?”

An Lạc Nhi nói: "Đồ nhi hiểu!”

Diệp Trường Sinh nhìn Vân Bạch Tố, biết câu nói cuối cùng vừa rồi là nói cho hắn nghe, cái gì gọi là người trẻ tuổi phải chú ý nhiều hơn.

Hắn là loại người như vậy à?

Nhiều năm không gặp, chính là đơn thuần tâm sự.

Nói như ai cũng hết sức đói khát vậy.

...

Trên hư không.

Diệp Trường Sinh lôi kéo An Lạc Nhi, hai người tựa như tiên, ngự kiếm mà đi.

Đang di chuyển về phía trước.

An Lạc Nhi mở miệng nói: "Mấy năm nay ta cố gắng tu luyện, hiện tại đã là Cổ Thần, về sau ta có thể bảo vệ ngươi.”

Diệp Trường Sinh nói: "Được, vậy ngươi phải bảo vệ ta thật tốt, bởi vì kẻ địch của ta đặc biệt nhiều.”

An Lạc Nhi gật đầu: "Không sợ, toàn bộ Thần thể Ngũ Hành của ta đã thức tỉnh, về sau sẽ trở nên mạnh hơn, ngươi có bao nhiêu kẻ địch cũng không sợ.”

Mẹ nó, thế mà có chút cảm động.

Lúc này, An Lạc Nhi lại tựa vào vai hắn, mỹ nhân trong lòng, hơi thở thơm như lan.

Nữ đại thập bát biến, càng thay đổi càng mê người.

Lời này thật sự là một chút cũng không sai.

An Lạc Nhi từ nhỏ đã là mỹ nhân, cách nhiều năm như vậy, càng lúc càng xinh đẹp, hơn nữa nàng có được thần thể ngũ hành.

Hiện tại dung nhan tuyệt thế, nam nhân nhìn sẽ phát điên, nữ nhân nhìn lại tự ti xấu hổ.

Ai, tiên tử tuyệt sắc như vậy, lại nằm ở trong ngực mình.

Có nhiều thứ, không cách nào khiêm tốn.

Ví dụ như ba phương diện mị lực, nhan sắc này...

Diệp Trường Sinh đột nhiên nghĩ tới cái gì, cúi đầu nhìn An Lạc Nhi: "Lạc Nhi, ngươi đã đột phá Cổ Thần, ta có hai thứ đưa cho ngươi.”

An Lạc Nhi nói: "Ta cũng có thứ tặng cho ngươi.”

Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi trước.”

An Lạc Nhi khẽ nâng tay ngọc lên, một quả linh giới xuất hiện: "Bên trong linh giới này, toàn bộ là đồ vật hữu dụng của kiếm tu, ta cất giữ nhiều năm, hiện tại đều cho ngươi, hy vọng đối với ngươi có trợ giúp.”

Diệp Trường Sinh thu hồi linh giới, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của An Lạc Nhi: "Ngươi xem đây là cái gì.”

Đôi mắt An Lạc Nhi lóe lên, ánh mắt dừng ở trong lòng bàn tay Diệp Trường Sinh: "Thần mạch Ngũ Hành? Ngươi làm sao lại có Thần mạch Ngũ Hành, sư phụ nói rất khó tìm.”

Diệp Trường Sinh nói: "Được rồi, nếu như ngươi cần, ta có thể giúp ngươi tìm thêm một chút.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Đúng rồi, còn có một đạo bí thuật, hiện tại cũng truyền cho ngươi.”

An Lạc Nhi thấy bàn tay Diệp Trường Sinh nhẹ nhàng đặt lên trán nàng, ngay sau đó, một tin tức xuất hiện trong đầu nàng.

Chính là Thiên Đạo Biến.